Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2018

Trải nghiệm tự do


Trải nghiệm tự do

Nguyễn An
2018-03-07
Bạn trẻ Nguyễn Trung Trọng Nghĩa
Bạn trẻ Nguyễn Trung Trọng Nghĩa
RFA

Không gian thoáng mở

Chỉ mới sau hơn 30 tiếng ra khỏi Việt Nam, trên chặng đường qua một vài sân bay quốc tế như Abu Dhabi, một bạn nữ đã ra trường làm việc và tham gia một số hoạt động xã hội độc lập tại Việt Nam, nói rõ những điều mà bạn được nhắc nhở hay từng có thói quen trước lúc ra đi hoàn toàn khác hẳn. Đơn cử như việc phải canh giữ đồ đạc để khỏi bị mất cắp hay chuyện được người khác nhường chỗ, giúp đỡ khi phải hỏi han vì bở ngỡ.
Bạn nữ này cho biết bản thân hưởng được một bầu khí tự do thực sự và từ đó khiến bạn cảm thấy rất tự tin vào bản thân. Điều này hoàn toàn ngược với thời gian khi còn ở Việt Nam.
“Ô, cảm thấy rất thoải mái và mình hiểu được tại sao luôn thấy mặt người Việt Nam (trong nước) lúc nào cũng buồn, cũng khổ. Cứ để ý đi, khi về Việt Nam lúc nào cũng thấy mặt người ta nhăn thế này này, lúc nào cũng sầu não.”

Tù túng trong nước

Nhiều người nói ở đâu mà chẳng có tham nhũng; ở đâu mà chẳng có người tốt, người xấu; ở đâu mà chẳng có mảng tối của xã hội. Tuy nhiên vấn đề quan trọng là mảng tối xã hội được người dân biết, người dân phòng tránh, người dân phản đối và cố gắng sửa đổi nó. Đó là xã hội mà có thể sửa chữa được chính mình.
- Nguyễn Trung Trọng Nghĩa
Bạn nữ, mà chúng tôi giấu tên vì lý do an toàn khi trở về Việt Nam trong thời gian tới, đưa ra lý giải cho nhận định vừa nêu:
“Thử nghĩ đi: một ngày 24 tiếng mất 8 tiếng để ngủ, còn sống hằng ngày phải lo trước, lo sau. Khi đi ra đường thì lo sợ bị xe tông; nếu không bị tông thì sợ khi cảnh sát giữ lại sẽ lấy tiền. Khi ăn không biết phải mua thứ gì không bị thuốc độc… Đến bệnh viện thì bị coi như con vật (nếu không có tiền). Con cái nói dối, không nghe lời vì hệ thống giáo dục có tốt đẹp gì đâu nên đứa con không biết thế nào là sống chân thật! Khi con người sống mà không có nền tảng đạo đức là sự chân thật thì họ luôn lo sợ. Nên người Việt Nam mặt lúc nào cũng buồn, cũng khổ là vì vậy!”

Cản ngại khai phóng

Đối với thanh niên Nguyễn Trung Trọng Nghĩa, con trai của tù nhân chính trị Nguyễn Trung Tôn hiện đang bị cầm tù với lý do ‘âm mưu lật đổ chính quyền’, thì tình trạng thiếu minh bạch thông tin tại Việt Nam khiến cho tình hình ở Việt Nam ngột ngạt, thiếu dân chủ:
“Em thấy cả hai xã hội đều có những vấn đề của nó, đều có những mảng tối của xã hội. Tuy nhiên, sự khác biệt mà em thấy được là không có thông báo những chuyện này cho người dân biết tại Việt Nam. Như có tham nhũng xảy ra nhưng mọi người không biết được, chỉ có đồn đại chuyện này xảy ra, chuyện kia xảy ra. Đơn cử khi em ra nước ngoài có vụ tổng thống Donald Trump dính líu với Nga nên FBI đang vào cuộc điều tra. Ông tổng thống to quyền nhất trong nước nhưng thông tin đều cho biết chuyện này xảy ra, chuyện kia xảy ra. Quyền được biết của mọi người rất được tôn trọng.
Nhiều người nói ở đâu mà chẳng có tham nhũng; ở đâu mà chẳng có người tốt, người xấu; ở đâu mà chẳng có mảng tối của xã hội. Tuy nhiên vấn đề quan trọng là mảng tối xã hội được người dân biết, người dân phòng tránh, người dân phản đối và cố gắng sửa đổi nó. Đó là xã hội mà có thể sửa chữa được chính mình.”

Cả hai bạn thừa nhận tình trạng có nhiều người trẻ trong nước được ra nước ngoài học tập và đa số chọn ở lại không trở về Việt Nam nữa. Còn số trở về vẫn không thể phát huy những điều học hỏi được.
“Có 2 vấn đề: thứ nhất là vấn đề cá nhân và nhận thức của mỗi người. Có những người trẻ có não trạng khi ra đi chỉ biết no đủ cho bản thân của họ thôi, thì khi trở về họ cũng là con người như thế. Nó chỉ mang tính cá nhân, kiến thức chưa thể thay đổi ý thức.Bạn nữ đưa ra quan điểm của bản thân về vấn đề này:
Vấn đề thứ hai là chuyện xã hội, khi họ trở về họ bị sốc: họ giỏi nhưng họ không có được việc làm khi không có những mối quan hệ. Ở Việt Nam có câu ‘nhất quan hệ, nhì tiền tệ’. Có mấy ai là người tài trở về mà sống yên ổn tại Việt Nam, họ ở lại để ‘cố đấm ăn xôi’. Nên không thể trách được những người vì sao đi du học mà không trở về.”
Vấn đề được Nguyễn Trung Trọng Nghĩa lý giải:
“Môi trường để những người có mong muốn đi ra ngoài học rồi trở về lại quá ‘nghẹt ngòi’, khó để cho họ có thể làm được điều gì đó.
Có những câu chuyện được kể ngay tại đây là có những bạn trẻ chỉ muốn lên miền núi xây những trường học cho trẻ em nghèo thôi; thế nhưng chính quyền địa phương yêu cầu đưa tiền cho họ để làm mà thôi. Môi trường như thế làm người ta chán nản. Em rất hiểu và thông cảm đối với những người đó.

Mình học được những điều hay và khi chia sẻ lại cho những người khác tức là một lần nữa mình được học lại, được trải nghiệm lại. Điều hữu ích nữa là tại Việt Nam em làm những hoạt động giáo dục cho trẻ em, và điềm em học được là tôn trọng. Khi mà mình tôn trọng từ những người nhỏ nhất thì em có thể giúp cho họ có cái nhìn về tự do.
- Nguyễn Trung Trọng Nghĩa
Bản thân em nghĩ cũng sẽ cố gắng hết sức thôi, mình làm được đến đâu thì làm thôi; mình làm với hy vọng việc mình làm sẽ mang lại sự thay đổi. Chứ không nghĩ rằng điều mình làm chắc chắn mang lại sự thay đổi; nếu nghĩ như vậy thì cuối ngày sẽ thất vọng, tuyệt vọng thôi.”

Trở về với phương pháp riêng

Hai bạn trẻ mà chúng tôi tiếp xúc khẳng định sau chuyến ra nước ngoài này họ sẽ trở về trong nước tiếp tục các hoạt động lâu nay. Tuy nhiên với những trải nghiệm mới, họ có những cách thức cụ thể như sau như trình bày của bạn nữ được giấu tên:
“Mình học được những điều hay và khi chia sẻ lại cho những người khác tức là một lần nữa mình được học lại, được trải nghiệm lại. Điều hữu ích nữa là tại Việt Nam em làm những hoạt động giáo dục cho trẻ em, và điềm em học được là tôn trọng. Khi mà mình tôn trọng từ những người nhỏ nhất thì em có thể giúp cho họ có cái nhìn về tự do.”
Và phương thức cụ thể của Nguyễn Trung Trọng Nghĩa:
“Mình làm những chuyện gì nhẹ nhàng hơn, làm và phải suy nghĩ về hậu quả. Thay vì đấu tranh trực diện thì biết đâu mình lại bắt tay với họ để làm để kiến thiết xã hội, giúp đỡ cho người dân có được cuộc sống tốt đẹp hơn. Lúc đó, người dân sẽ là những người tự lựa chọn; thay vì mình phải xuống đường hò reo, phải làm này, làm kia.”
Với những phương tiện mới như mạng Internet và qua trải nghiệm tại những đất nước tự do, dân chủ, hai bạn trẻ đều nhận thấy có những điều ràng buộc người dân tại Việt Nam. Và theo ngôn từ được dùng hiện nay là ‘nhà tù nhỏ trong một nhà tù lớn’ tức hệ thống trại giam cầm tù những người bị kết án; còn dân chúng thì phải sống trong một bầu khí ngục tù, thiếu vắng tự do- dân chủ thực sự.
Ý kiến (2)

Hành Thông

nơi gửi VN
Không chỉ lớp trẻ VN khi ra nước ngoài ,mới có so sánh VN với các nước Tây Âu . Trong nước ,đa số người Việt ,qua mạng ,các vụ thông tin khác ,đã hiểu rỏ tình hình . Nhưng không dám bày tỏ ý kiến sợ mang hoạ . Chưa có cơ hội để bùng nổ .
10/03/2018 08:24

Trần văn Đại

nơi gửi VN
Ý kiến của 2 bạn trẻ VN khi ra nước ngoài ,nói rất đúng .
Vì hệ lụy của sự tin chắc như nịt rằng : xây dựng cộng đồng ,sẽ tốt hơn phát triển cá nhân .Thế rồi những cái gì thuộc về cá nhân đều bị loại bỏ .
Khi cá nhân ,tư hữu bị loại bỏ ,nó cuốn lôi caí tình cảm,nhân tính đi theo ,thế là xã hội nó ra như vậy .
07/03/2018 10:10
Nguồn:https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/experience-of-freedom-03072018074637.html

Lục tìm sách cũ ở Sài Gòn


Lục tìm sách cũ ở Sài Gòn

TTTVN
2018-03-09

Những cuốn sách học tiếng Anh có từ trước năm 1975 ở Sài Gòn được tìm thấy ở một tiệm sách cũ
Những cuốn sách học tiếng Anh có từ trước năm 1975 ở Sài Gòn được tìm thấy ở một tiệm sách cũ
TTVN
Tại miền Nam Việt Nam, sau 30 tháng 4 năm 1975, những cuốn sách quí lần lượt bị mang ra đốt, bị ném hố rác, cuốn nào may mắn thì được gói giấy dầu lại để chôn. Và chỉ trong chưa đầy 10 năm, đến năm 1985, dường như những đầu sách, những tên tác giả vốn từng quen thuộc với trí thức miền Nam trở nên vắng bóng và xa lạ với giới trẻ. Những cuốn sách quí tưởng như mất dấu và đi vào quên lãng lại xuất hiện đâu đó trong xó xỉnh Sài Gòn thời còn bị cấm cản, đến khi vấn đề kiểm duyệt văn hóa bớt gắt gao và sắt máu thì nó được nằm trên những kệ sách cũ, trong những tiệm sách cũ Sài Gòn.
Có một điều lạ là hầu hết những cuốn sách quí, văn học nước ngoài đều có thể tìm được trong các tiệm sách cũ trên đường Lê Thánh Tôn, quận 5 và đường Cách Mạng Tháng Tám, quận Tân Bình, hay Nguyễn Oanh, Gò Vấp, Sài Gòn. Có những cuốn sách hiện tại vẫn bị cấm lưu hành, nếu là người mua sách thường xuyên và quen biết với chủ hiệu sách, những cuốn sách không tìm thấy trên kệ sách cũ vẫn có thể tìm được bởi sách được cất kĩ và bán cho người cần tìm.
Anh Lữ Như Hải, khách hàng mua sách cũ, chia sẻ: “Trước năm 1975 thì em thích những cuốn sách dạy ngữ văn như cuốn English for today đây, gồm 6 bộ.”
Bà Nguyễn Thị Hiền, chủ tiệm sách cũ ở quận 5, Sài Gòn, chia sẻ: “Nói chung bán từ hồi trải dưới đất ngoài đường. Sau này mướn nhà rồi vô đây bán.”
Cái hay của các cửa hàng sách cũ là các chủ cửa hàng kết nối với các nhà nghiên cứu, nhà sưu tập sách và tác giả để lưu giữ bản sách quí, nếu có người yêu một cuốn sách quí trước 1975 nào đó cất công tìm, nghĩa là sách đã tìm được bạn đọc, thì các nhà sưu tập, nhà nghiên cứu không ngần ngại chia sẻ cuốn sách của họ cho người đó với giá rất mềm, có trích một ít cho chủ hiệu sách. Dường như mối dây kết nối giữa sách và độc giả ở Sài Gòn vẫn chưa bao giờ đứt rời mặc dù có một thời sách trở thành mối nguy của trí thức.
Sách mà trước 75 thì sau một quảng thời gian giờ nó mai một nhiều, nguồn sách bây giờ không còn dồi dào như những năm 2000, chính xác là năm chín mấy. - Người bán sách
Những đường sách cũ Sài Gòn như một dấu xưa, như một gạch nối giữa ký ức và hiện tại, giữa quá khứ bị lãng quên, thậm chí bị ruồng bỏ với hiện tại cuồng xoáy. Từ những cuốn sách được mua cân ký ở vỉa hè, giá rẻ hơn giấy lộn, người buôn sách đã tuyển chọn, lựa ra từng tác phẩm để tìm bạn đọc. Có thể nói rằng giá sách cũ ở Sài Gòn không hề rẻ, nhưng sách cũ Sài Gòn là nơi mà người ta có thể tìm được những cuốn sách quí trước 1975 sau khi đã đi mọi nơi để tìm.
Ông Hà Phước Hoàng, chủ tiệm sách cũ ở quận 5, Sài Gòn, chia sẻ: “Sách mà trước 75 thì sau một quảng thời gian giờ nó mai một nhiều, nguồn sách bây giờ không còn dồi dào như những năm 2000, chính xác là năm chín mấy.”
Bà Nguyễn Thị Hiền, chủ tiệm sách cũ ở quận 5, Sài Gòn, chia sẻ: “Nhiều tác giả hay lắm, mấy người trẻ hay tới tìm Nguyễn Nhật Ánh. Nhiều nhà văn hay lắm, nhiều đầu sách hay lắm nhưng mình đọc không hết được. Còn nguồn sách thì mình mua những người nhà họ không đọc nữa nên đem bán, còn cửa hàng mở được 20 năm rồi. Vốn thì ít ít, mình mua dần dần rồi mình bồi lên thành ra nhiều.”
Thời đại công nghệ mạng, độc giả có thể lướt web để tìm những tác phẩm cần, điều này dẫn tới hệ quả các tiệm sách giảm doanh thu đáng kể, và sách cũ không ngoại lệ. Nhưng với một số bạn đọc và nhà nghiên cứu, thú vui lục tìm sách cũ, nghe mùi giấy cũ và lần theo những trang sách xưa để nguộc dọc lịch sử, khám phá cái mới mẽ ngay trong cái tưởng như cũ rích vẫn là điều thú vị. Và có những đầu sách chỉ có ở tiệm sách cũ, bởi tác giả và dịch giả đã qua đời, việc hiệu đính hay tái bản nó khiến người ta không gần nó bằng những bản cũ.
Bà Nguyễn Thị Hiền, chủ tiệm sách cũ ở quận 5, Sài Gòn, chia sẻ: “Nói chung là nó mất một phần nhiều, hồi xưa người ta đọc sách nhiều nhưng giờ người ta lên mạng nên mình buôn bán khó khăn hơn.”
Nói chung là nó mất một phần nhiều, hồi xưa người ta đọc sách nhiều nhưng giờ người ta lên mạng nên mình buôn bán khó khăn hơn. - Bà Hiền - chủ tiệm sách
Ông Hà Phước Hoàng, chủ tiệm sách cũ ở quận 5, Sài Gòn, chia sẻ: “Triết học Tây phương hay văn học thì người ta vấn đang tìm tòi để phát huy văn hóa của thế hệ trước. Triết học Tây phương giờ vẫn có độc giả tìm tòi và người ta đọc rất nhiều, không phải là ít.”
Anh Lữ Như Hải, khách hàng mua sách cũ, chia sẻ: “Em thì thỉnh thoảng Thứ Bảy, Chủ Nhật mình đi kiếm sách, thú vui là ngày cuối tuần thư thái, nâng cao kiến thức. Như em kiếm sách giải trí như truyện tranh hoặc sách tiếng Anh, những cuốn sách này vừa giải trí vừa nâng cao kiến thức.”
Nếu như những năm cuối thập niên 1990 của thế kỉ trước, hình ảnh quen thuộc ở các tiệm sách cũ Sài Gòn vẫn là những nhà nghiên cứu, nhà sưu tập và một số rất hiếm hoi những sinh viên trẻ, thì hiện tại, hình ảnh đã hoàn toàn thay đổi. Hầu hết những người lục tìm sách cũ đều là các bạn trẻ, sinh viên. Họ tìm sách cũ, sách không được xuất bản và lưu hành trong thời đại họ đang sống để đọc và xem đó như một cánh cửa khác mở vào quá khứ trong hàng loạt cánh cửa mở ra ở thời đại công nghệ thông tin phát triển.
Một ngày cuối tuần hay một ngày nghỉ phép, ngày rảnh rỗi và cô đơn, băng qua những đường phố xe cộ ồn ào, tìm đến đường sách cũ trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, đường Trần Huy Liệu hay đường Trần Nhân Tôn, đường Cách Mạng Tháng Tám… tha hồ lục lọi và có thể ngồi đọc cả ngày… Điều đó như một cách để người ta giảm stress, quên đi mọi nhọc nhằng hoặc tìm cho mình một cõi riêng, cõi của những ẩn dụ màu giấy úa và những tự tình tưởng đã đi vào quên lãng. Có thể nói rằng, Sài Gòn sẽ chẳng còn gì đẹp nếu như không còn ai giữ thói quen uống cà phê vỉa hè và lục tìm sách cũ.Nếu như những năm cuối thập niên 1990 của thế kỉ trước, hình ảnh quen thuộc ở các tiệm sách cũ Sài Gòn vẫn là những nhà nghiên cứu, nhà sưu tập và một số rất hiếm hoi những sinh viên trẻ, thì hiện tại, hình ảnh đã hoàn toàn thay đổi. Hầu hết những người lục tìm sách cũ đều là các bạn trẻ, sinh viên. Họ tìm sách cũ, sách không được xuất bản và lưu hành trong thời đại họ đang sống để đọc và xem đó như một cánh cửa khác mở vào quá khứ trong hàng loạt cánh cửa mở ra ở thời đại công nghệ thông tin phát triển.
Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam

Nguồn: https://www.rfa.org/vietnamese/news/reportfromvn/old-book-lovers-of-saigon-03092018111525.html

VINH DANH MỘT SĨ QUAN BÁC SĨ QUÂN Y QL.VNCH

VINH DANH MỘT SĨ QUAN BÁC SĨ QUÂN Y QL.VNCH
https://danlambaovn.blogspot.com/2018/03/song-mot-oi-e-yeu-thuong.html#more

BÁC SĨ TÙ BINH CẢI TẠO NHÀ TÙ csVNKết quả hình ảnh cho www. Trại tù cải tạo

Vừa hay tin Bác sĩ Quân mới qua đời... trong nỗi bàng hoàng nuối tiệc xa xưa!!. Tôi nhớ như mới hôm qua của 43 năm về trước, Bác sĩ Quân có mặt trong ca bênh lâm sàng...về sỏi thận của tôi trong cơn đau bụng hấp hối trong trại tù cải tạo Long Khánh- Đạn nổ Trong Tù Cải Tạo Long Khánh-http://vietnamesebooks.blogspot.com/2011/03/no-trong-tu-cai-tao-long-khanh-huynh.html
Vì bệnh xá nhà tù, không có thuốc men cấp cứu và phòng mổ ' vô trùng '- chỉ là cai chòi nhỏ, có cái láng tre dược phủ mùng kín mích, giữa 4 bề gió lộng, mưa sa, mà quảng giáo trại giam gọi là phòng " Vô trùng mổ xẻ bệnh nhân ". Bác sĩ Quân và các bác y khoa cải tạo nổi tiếng Sài gòn, được bắt buộc mời lên, như một hội đồng y khoa. . Tất cả đều lắc đầu " Pó tay ", vì không đủ tiêu chuẩn cho y khoa phẩu thuật.

Với kinh nghiệm chiến trường của Bác Sĩ Quân, nhìn tôi và nói lớn..." Anh cứ yên chí... Dụng cụ và thuốc men đầy đủ, do các anh em cải tạo quyên góp đầy đủ- với 3 cái lưỡi lam cạo râu... tôi sẽ phẩu thuậtt an toàn cho anh như tại mật trận chiến trường... Nhưng anh hãy bình tỉnh và rặn tiểu cho tống xuất ra khỏi đường tiết niệu là xong- Độ nữa giờ sau, tôi đi tiểu được và nhẹ nhàng cơn đau bụng quặn thắt... Tôi cãm ơn các bác sỉ "nhà binh " của ta trong tinh thần " Huynh Đệ Chi Binh "- Và được các Bác si, như Bs Quân giải thích:

" Trong trại tù, chúng ta không có thịt cá mà ăn...nên anh em phải an " Rau dền hoang dại ", nó chứa nhiều chất calcium, nên đóng vôi trong nước tiểu, mà không có chất protein của cá thịt để hòa tan calci đóng cặn thành sỏi thận!!?
Tôi hết đau thắt bụng, nên vui vẽ nói:- Vậy tôi bắt các con chuột cống tại nhà bếp cơm, cho các bác sĩ ăn nha!? để khỏi bệnh ' sỉ thận '- Các bác sĩ cùng lăn ra cười và nói: Chắc anh em phải tốn Alcol và thuốc đỏ tắm cho con chuột của anh sạch trùng, để trách bệnh hạch chuột đó!?- Cả đám cùng cười trước mặt quản gái trại tù cải tạo!!!- Cựu chiến binh QL.VNCH.

Sống một đời để yêu thương

Bác sĩ Quân (mặc áo blouse trắng) trong 1 buổi tầm soát sức khoẻ, khám chữa bệnh cho TPB tại văn phòng Công lý - Hoà Bình thuộc DCCT
Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) - Dẫu biết sinh tử là quy luật của đời người, nhưng vẫn bàng hoàng khi nghe tin ông đột ngột qua đời. Gặp ông nhiều lần trong chương trình Tri Ân Thương Phế Binh VNCH, nhưng những gì tôi biết về ông còn quá ít ỏi. Ông từng là một sĩ quan Quân Y của sư đoàn nhảy dù Quân lực VNCH. Thời kỳ cuối cuộc chiến, ông là bác sĩ phục vụ chiến trường thuộc Tiểu đoàn 6 nhảy dù. Ông còn là một cựu Hướng đạo sinh năng nổ, dễ mến, sau năm 1975, ông vẫn dấn thân trong phong trào Hướng Đạo dù gặp muôn vàn khó khăn. Và, một ông già ngoài 70 tuổi (*) sống nghèo khó trong căn nhà tuềnh toàng, đi đi về về mỗi ngày với những vui buồn của tha nhân, bộn rộn với các công việc bác ái ngoài xã hội.
(*) Bác sĩ Quân năm nay 76 tuổi. Sau khi Miền Nam bị cộng sản cưỡng chiếm, ông hủy hết mọi giấy tờ, vết tích chứng minh ông là một bác sĩ Quân Y của sư đoàn nhảy dù. Thời ấy, không riêng gì bác sĩ Quân mà nhiều cựu quân nhân cán chính VNCH đã lựa chọn cách như thế với hy vọng tránh được phần nào tai họa do cộng sản giáng xuống. Nhưng bác sĩ Quân vẫn phải đi tù cải tạo, tôi không nhớ rõ là ông bị đi bao nhiêu năm.
Nguồn:http://danlambaovn.blogspot.com/…/song-mot-oi-e-yeu-thuong.…

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2018

Việt Nam mở trưng bày sử liệu về biến cố cuộc đời ông Ngô Đình Diệm

  • Việt Nam mở trưng bày sử liệu về biến cố cuộc đời ông Ngô Đình Diệm

    No media source currently available
    Đường dẫn trực tiếp
    Cố tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm
    Chính quyền Việt Nam lần đầu tiên mở trưng bày sử liệu về biến cố cuộc đời ông Ngô Đình Diệm, Tổng thống đầu tiên của Việt Nam Cộng hòa, tại khuôn viên dinh Thống Nhất vào ngày 9/3.
    Dù cuộc triển lãm có nhan đề là “Từ dinh Norodom đến dinh Độc Lập 1868-1966,” ban tổ chức đã dành một gian riêng ở tầng hai ở một tòa nhà trong khuôn viên dinh Thống Nhất, dùng để giới thiệu diễn biến của cuộc đời Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Ngô Đình Diệm, từ ngày ông làm quan nhà Nguyễn thời vua Bảo Đại rồi trở thành tổng thống đầu tiên của Việt Nam Cộng hòa.
    Nhận định về sự kiện chưa từng xảy ra tại Việt Nam kể từ ngày chính quyền Việt Nam Cộng hòa bị sụp đổ vào năm 1975, tiến sĩ sử gia Nguyễn Nhã ở thành phố Hồ Chí Minh nói cuộc triển lãm này phản ánh một phần của lịch sử Việt Nam và có một ý nghĩa nhất định.
    “Dinh Norodom dưới thời ông Ngô Đình Diệm được xây lại và đặt tên là Dinh Độc Lập, ngay từ khi ông Ngô Đình Diệm lên nắm chính quyền. Đó là một kiến trúc, nhưng cũng là một phần lịch sử của Việt Nam.”
    Sau khi cuộc trưng cầu dân ý vào năm 1955, ông Diệm được bầu làm tổng thống và ông đã đổi tên Dinh Norodom thành Dinh Độc Lập.
    Ngô Đình Diệm
    Ngô Đình Diệm
    Tôi là một trong những nhân chứng sống trong thời của ông Ngô Đình Diệm, tôi thấy ông đã đề cập đến vấn đề độc lập dân tộc. Ông luôn sử dụng quốc phục – áo dài – trong các buổi lễ. Tôi nghĩ ông là một trong những người đứng đầu của một chính phủ đã thể hiện tinh thần bản sắc Việt.
    Tiến sĩ sử học Nguyễn Nhã
    Tiến sĩ Nguyễn Nhã nói rằng “Độc lập” là điều mà cựu tổng thống họ Ngô đã đề cập ngay từ khi lên nắm quyền:
    “Tôi là một trong những nhân chứng sống trong thời của ông Ngô Đình Diệm, tôi thấy ông đã đề cập đến vấn đề độc lập dân tộc. Ông luôn sử dụng quốc phục – áo dài – trong các buổi lễ. Tôi nghĩ ông là một trong những người đứng đầu của một chính phủ đã thể hiện tinh thần bản sắc Việt.”
    Trong phòng trưng bày có bức ảnh gia đình ông Ngô Đình Diệm, kế bên là gia phả dòng họ Ngô Đình. Ngoài ra, còn có nhiều hình ảnh, tư liệu cuộc đời người thân của ông Ngô Đình Diệm như: Ngô Đình Khả, Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Cẩn, bà Trần Lệ Xuân... được sắp xếp theo diễn tiến lịch sử.
    Báo Thanh Niên mô tả rằng phòng trưng bày có hình ảnh ông Ngô Đình Diệm cùng binh sĩ sau chiến thắng quân Bình Xuyên tháng 5/1955. Ngoài ra còn có bức ảnh hai tướng lãnh Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Thành Phương và Trịnh Minh Thế đem quân về hợp tác và được ông Ngô Đình Diệm đón tiếp long trọng, trong khi tướng tư lệnh Lê Quang Vinh thì bị xét xử tại tòa án.
    Báo VNexpress nói cuộc triển lãm là kết quả ba năm nghiên cứu và thực hiện do Hội trường Thống Nhất với sự cố vấn từ các chuyên gia sử học, bảo tàng như Tiến Sĩ Nguyễn Văn Huy, Tiến sĩ Lê Thị Minh Lý, và Giáo sư sử học người Mỹ Edward Miller.
    Theo tờ báo này, giáo sư sử học Edward Miller - tác giả cuốn sách "Liên minh sai lầm, Mỹ, Ngô Đình Diệm và số phận Nam Việt Nam" – là người đóng góp nhiều hình ảnh và tư liệu quý cho trưng bày gia đình Ngô Đình Diệm. Nguồn sử liệu của ông được thu thập ở nhiều trung tâm lưu trữ tại Việt Nam, Mỹ và Pháp.
    Giáo sư sử học Edward Miller tại khu trưng bày. Ảnh: VNExpress
    Giáo sư sử học Edward Miller tại khu trưng bày. Ảnh: VNExpress
    Giáo sư Miller nói: "Chúng tôi muốn mang đến sự diễn giải lịch sử cho người xem chứ không phải chỉ đơn thuần là tái hiện sự kiện. Bởi bạn phải hiểu lịch sử trong một bối cảnh cụ thể, không phải là những khoảng thời gian đơn lẻ."
    Sau khi cuộc trưng cầu dân ý vào năm 1955, ông Diệm lên làm Tổng thống và đổi tên Dinh Norodom, được chính quyền Pháp xây vào năm 1868, thành Dinh Độc Lập. Sau biến cố năm 1975 khi chế độ Việt Nam Cộng hòa bị giải thể, Dinh Độc Lập có tên mới là Dinh Thống Nhất hay Hội trường Thống Nhất cho đến ngày nay.
    Truyền thông Việt Nam trích lời bà Trần Thị Ngọc Diệp, Giám đốc Hội trường Thống Nhất nói: "Cuộc trưng bày lần này được tập hợp từ hàng trăm tài liệu, hình ảnh, được xem là quy mô nhất từ trước đến nay về lịch sử Dinh Độc Lập, đặc biệt trong giai đoạn 1868 đến 1966 vốn ít người biết đến.”
    Trong thời gian làm chủ Dinh Độc lập, ông Ngô Đình Diệm và em trai Ngô Đình Nhu bị ám sát vào ngày 2/11/1963, sau một cuộc đảo chánh do các tướng lĩnh miền Nam Việt Nam thực hiện.
    Một tài liệu giải mật của CIA vào tháng 10 năm ngoái cho biết cựu Tổng thống Mỹ Lyndon B. Johnson tin rằng người tiền nhiệm John F. Kennedy đứng đằng sau vụ ám sát ông Ngô Đình Diệm vài tuần trước khi ông qua đời và cho rằng vụ ám sát ông Kennedy là một ‘quả báo.’

    Nguồn: https://www.voatiengviet.com/a/vietnam-mo-trung-bay-su-lieu-ve-bien-co-cuoc-doi-ong-ngo-dinh-diem/4284274.html

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2018

Việt Nam cho triển lãm hình ảnh cuộc đời Tổng thống Ngô Đình Diệm


Việt Nam cho triển lãm hình ảnh cuộc đời Tổng thống Ngô Đình Diệm

RFA
2018-03-08
Hình ảnh Tổng thống Ngô Đình Diệm và Dinh Độc Lập, trước khi được sửa lại như ngày nay. 1/11/1963.
Hình ảnh Tổng thống Ngô Đình Diệm và Dinh Độc Lập, trước khi được sửa lại như ngày nay. 1/11/1963.
AFP
Lần đầu tiên cuộc đời của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm được trưng bày tại Sài Gòn, nay là Thành phố Hồ Chí Minh.
Đây là một phần trong một cuộc triển lãm mang tên Từ dinh Norodom đến dinh Độc Lập 1868-1966, diễn ra tại một ngôi biệt thự trong khuôn viên dinh Độc Lập, nay là Hội trường Thống nhất, bắt đầu từ ngày 9/3 và được dự định là sẽ duy trì trong thời gian ba năm.
Đây là một cuộc triển lãm để kỷ niệm 150 năm ngày ngôi dinh thự này được người Pháp xây dựng nên.
Theo trang báo mạng Vnexpress, cố Tổng thống Ngô Đình Diệm là người đã đổi tên Dinh Norodom của người Pháp thành Dinh Độc Lập, sau khi thành lập nền Đệ Nhất Cộng hòa tại miền Nam Việt Nam vào năm 1954.
Tại triển lãm này, cuộc đời của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm được kể lại từ thời ông làm quan dưới triều Nguyễn cho đến khi ông bị lật đổ và giết chết vào năm 1963.
Tòa dinh thự nay là Hội trường Thống Nhất đã được người Pháp xây dựng vào năm 1868, mang tên là Norodom, tên Hoàng gia Cam Pu Chia, làm nơi ở cho Thống đốc Nam Kỳ, thuộc địa Pháp, sau đó dinh này biết thành nơi ở và làm việc của Toàn quyền Đông Dương mỗi khi ông này ghé Sài Gòn.
Năm 1954, người Pháp rút đi, dinh Norodom được đổi tên thành dinh Độc Lập, nơi ở và làm việc của các Tổng thống Việt Nam Cộng hòa tại miền Nam Việt Nam.
Sau năm 1975, sau khi các lực lượng cộng sản chiến thắng, thống nhất Việt Nam, dinh được đổi tên thành Hội trường Thống Nhất. Dinh Thống nhất được xem là một di tích lịch sử, và cũng có khi được sử dụng làm nơi hội họp của các cơ quan chính phủ Việt Nam hiện nay.

Ý kiến (3)

Ngu Dot

nơi gửi USA
Cong San muon cai gi Khi Trien lam ve Tong Thong Ngo Ding Diem.Dung MI DAN,hay lam gi thuc te Cho Dan nhu Tong Thong Diem da lam,hay tu bo Mac Le,tu bo Trung Cong,tu no Dang doc ton Cong San,Cho Dan Tu Do va Am No the la du.
08/03/2018 12:49

Tăng xung Chấn

nơi gửi VN
Cuộc triển lảm về sự tích điện Nodorom .
Vì có sự đổi thay tên ,nên dính líu đến Ông Ngô đình Diệm .
Không dửng dưng mà có cuộc triển lảm này .
Để xem sự tiếp tục ra sao !
Ông NĐD là tượng trưng cho VNCH từ 1955 đến 1975 .
08/03/2018 12:13

Tăng xung Chấn

nơi gửi VN
Ông Ngô đình Diệm là một nhà ái quốc ,nhân sĩ ,văn hiến . Ông không phải là nhà cách mạng hay chính khách .
Vì thế mà Ông không thễ cầm quyền tại miền Nam VN lâu dài .
Khuyết điểm thứ nhất là Ông cương quyuết không muốn cho Bắc Việt làm thành viên của LHQ ,cho nên Liên xô phủ quyết khi VNCH xin gia nhập LHQ .
Khuyết điểm thứ hai là cứng rắn khi HK muốn mở rộng chiến trường VN .
08/03/2018 11:57

Nguồn https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/ngo-dinh-diem-first-time-exhibition-saigon-03082018074822.html

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2018

Những gì còn lại


Những gì còn lại

Blogger Tuấn Khanh
2018-03-07

Hầu hết đó là những cựu thiếu sinh quân VNCH cùng trường với ông, và những người khác là cựu quân nhân đã chào tiễn biệt ngài đại tá Chánh Văn phòng của Tổng Tham mưu Phó quân lực Việt Nam Cộng Hòa về nơi an nghỉ cuối cùng.
Hầu hết đó là những cựu thiếu sinh quân VNCH cùng trường với ông, và những người khác là cựu quân nhân đã chào tiễn biệt ngài đại tá Chánh Văn phòng của Tổng Tham mưu Phó quân lực Việt Nam Cộng Hòa về nơi an nghỉ cuối cùng.
Courtesy of FB Quang Cau Muoi
Trong đám tang của  Chris Kyle, tay bắn tỉa lừng danh nhất nước Mỹ, qua đời năm 2015 ở Texas, người ta nhìn thấy chiếc xe tang đi qua một đoạn đường dài hơn 300 cây số mà suốt hai bên đường, luôn có người dân đứng vẫy cờ hoặc nghiêm chào tiễn biệt.
Đó là một hình ảnh xúc động hiếm có về cái chết của một con người. Chris Kyle là người lính SEAL được ca ngợi như một thiên thần hộ mạng vì đã cứu cả trăm đồng đội của mình trên chiến trường Trung Đông nhờ tài bắn tỉa. Anh giải ngũ, trở về nhà và sau đó chết như một người lính.
Rằm tháng Giêng Mậu Tuất, tức ngày 2/3/2018 tại Sài Gòn, đám tang của nhạc sĩ, đại tá Nguyễn Văn Đông cũng xuất hiện một cảnh tượng xúc động tương tự. Khi lễ di quan diễn ra, nhiều người đàn ông mặc thường phục, không ai bảo ai, đã bất ngờ đưa tay lên chào theo kiểu nhà binh. Thấp thoáng trong những hàng khác, cũng có những cá nhân im lặng đưa tay chào, không cần hiệu lệnh. Hầu hết đó là những cựu thiếu sinh quân VNCH cùng trường với ông, và những người khác là cựu quân nhân đã chào tiễn biệt ngài đại tá Chánh Văn phòng của Tổng Tham mưu Phó quân lực Việt Nam Cộng Hòa về nơi an nghỉ cuối cùng.
Hàng người đứng chào theo kiểu nhà binh trước đám tang của nhạc sĩ – đại tá Nguyễn Văn Đông, đem lại niềm xúc động lạ thường, tương tự như hình ảnh tiễn xe tang của Chris Kyle. Nhưng có lẽ còn đặc biệt hơn với câu chuyện Việt Nam, khi mọi thứ về con người và hệ thống của chính quyền miền Nam bị săn lùng, giam giữ và hủy diệt nhiều năm, nhưng vẫn ẩn khuất đâu đó, rồi bất ngờ hiển lộ.
Nhưng ngoài âm nhạc, vẫn còn đôi chuyện về đại tá Nguyễn Văn Đông chưa được nói hết. Bài viết này là những gì còn lại, chưa kể, sau cuộc tiễn đưa đó.
Đọc tiểu sử cá nhân sau năm 1975, người ta chỉ biết ngắn gọn rằng nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đi trại tù của Nhà nước Bắc Việt trong 10 năm, và sau đó không đi Mỹ theo diện H.O (Humanitarian Operation). Đó là một chiến dịch nhân đạo do tổng thống Mỹ Ronald Reagan bật đèn xanh nhằm giải thoát hàng trăm ngàn quân nhân cựu quân nhân VNCH bị đưa đi tù, dưới danh nghĩa cải tạo (Special Release Reeducation Center Detainee Resettlement Program). Mọi thứ về đời của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, lâu nay vẫn được mô tả thoáng qua, y như cách mà báo chí Nhà nước đưa tin ông mất. Ấy vậy mà vài ngày sau đám tang, nhiều tờ báo vẫn còn bị khiển trách vì đã có thái độ trân trọng thái quá với một “sĩ quan ngụy”.
Năm 1975, ngay sau khi đại tá Nguyễn Văn Đông ra trình diện, dù được chính quyền quân quản tuyên bố là chỉ đi “học tập tư tưởng mới” trong vài tháng. Thế nhưng, sự thật sau đó là 10 năm dài tù đày ở trại Suối Máu, Biên Hòa. Cho đến sau năm 1980 thì đưa về Chí Hòa. Đại tá Nguyễn Văn Đông được trả về nhà vào năm 1985 để được chết ở nhà, theo chính sách khoan hồng của cách mạng. Bà Nguyệt Thu, vợ của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông kể rằng khi chia tay ông 10 năm trước, bà vẫn còn nhớ hình dáng một người đàn ông gầy nhưng khỏe mạnh, để rồi khi nhận lại ông, thì lúc đó gần như chỉ là một cái xác, chỉ còn thoi thóp.
Bà Nguyệt Thu, vợ của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông kể lại rằng gia đình lúc đó chỉ còn đợi ngày để chôn ông, vì do ông mang quá nhiều căn bệnh cũng như thuốc men lại quá đắt đỏ và khan hiếm vào thời đó.
Rồi nhiều năm sau, ông sống lại như một kỳ tích, khỏe mạnh. Hai người im lặng sống trong căn nhà nhỏ chỉ có đôi vợ chồng già, không con cái, không nhiều sinh hoạt với xã hội. Bà Nguyệt Thư nói rằng cho đến nhiều năm sau khi ông được thả về, bà vẫn còn khả năng sinh con nhưng ông không còn có thể. Vì vậy hai người đã chọn sống cô đơn cùng nhau đến ngày chung cuộc.
Lời của bà kể như tiếng chuông chùa xa xăm về một nỗi đau không lời. Về với ông được 2 năm, thì bà bị chia cắt với đại tá bởi 10 năm tù không hề tòa án, cũng như không hề có lời giải thích. Khi được trả về nhà, thì ông đã như một phế nhân.
Bà nói rằng không muốn sinh con vì ông quá yếu. Nhưng cũng có thể bà không muốn có một đứa con, bởi cuộc sống như ác mộng mà bà và ông trãi qua, nếu có đơm hoa kết trái thì chắc cũng không thể có được lúc tỏa hương.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông bị đưa đến trại Suối Máu ngay sau khi trình diện. Thực tế là trại này tên là trại Tân Hiệp, Biên Hòa, từng là nơi giam giữ các binh sĩ Bắc Việt chờ trao trả theo các thỏa ước. Tên Suối Máu là do các tù nhân sau năm 1975 gọi thành quen mặc dù bị quản giáo cấm. Bởi năm 1968, cuộc đột kích thất bại ở cứ điểm này, mà dân trong vùng mô tả máu dân thường và của hai bên Nam Bắc chảy như suối, từ đó mà thành tên.
Trại Suối Máu giam giữ khoảng 5000 người, chia làm năm trại theo ký hiệu K. Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông ở K5.
Chỉ một năm ở trại này, do điều kiện giam giữ và ăn uống khắc nghiệt, không chỉ đại tá Nguyễn Văn Đông mang bệnh, mà rất nhiều người cũng đổ ra đủ thứ bệnh từ nội khoa đến ngoại khoa. Mà thuốc thì chủ yếu là một loại dược phẩm dân tộc được bào chế ở miền bắc có tên là Xuyên Tâm Liên. Bệnh gì cũng uống một loại ấy.
Nhà văn Hà Thúc Sinh, tác giả của tác phẩm Đại Học Máu, đã kể rằng nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông vì bị mang bệnh ghẻ nhầy nhụa kỳ lạ, khiến cả mảng lưng của ông lở loét. Đã vậy nhiều chứng bệnh khác như đau bao tử, thấp khớp, huyết áp… ập tới hành hạ ông liên tục nhiều năm. Vào lúc thập tử nhất sinh, anh em khiêng lên trạm xá được ít bữa thì y tá ở đó đuổi về. Lý do là ở bệnh xá không có thuốc điều trị, cũng như cho về thì khỏi mang trách nhiệm.
Nhà văn Hà Thúc Sinh viết rằng mấy người bạn của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông khiêng ông ra hố nước để tắm lại sau nhiều ngày nằm liệt, như một cách giúp duy nhất có thể. Nhưng do phải đi lao động nên mọi người chỉ kịp nhìn thấy ông Nguyễn Văn Đông nằm sấp trên mặt đất, chứ không còn đứng nổi, cố múc nước rồi nằm quơ quào cố tắm rửa một mình như vậy.
Nói về sáng tác trong giai đoạn đó, đại tá Nguyễn Văn Đông đã cố giữ lại cảm hứng của mình trong những năm đầu bị tù, vì nghĩ rằng cùng lắm 2-3 năm gì đó sẽ ra. Nhưng rồi dần dần mọi thứ thui chột theo sức khỏe và niềm hy vọng. Ngay lúc bệnh đã nặng, nhưng phát hiện tù nhân Đỗ Văn Phúc là em họ của ca sĩ Duy Khánh cũng bị tù chung trại, ông đã vui đến mức sáng tác lại. Cảm mến giọng hát của người này mà nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông viết riêng một bài hát để tặng, có tựa đề là “Sài Gòn trong trái tim tôi”. Tác phẩm này, giờ chắc đã tuyệt bút, chỉ còn được nhắc lại với đôi ba câu với những ai từng nghe qua như “Sài Gòn tiếc nuối không thôi, Hà Nội héo hắt răng môi, cho nhớ thương vời vợi. Ôi, Sài gòn trong trái tim tôi…”
Năm 1985, khi khiêng ông về nhà, bà Nguyệt Thu nói rằng không nghĩ ông sống qua được năm đó. Sự tuyệt vọng tràn ngập đến mức khi nhận được hồ sơ ghi danh đi chương trình H.O ngay trong nhóm đầu, ông đã từ chối vì muốn được chết trên quê hương mình. Bà cũng thuận theo ý ông. Ấy vậy mà với sự chăm sóc nhẫn nại và yêu thương của người vợ hiền, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đã chậm chạp sống lại một lần nữa, cho đến ngày buộc phải chia tay trần thế.
Khác với cuộc đưa tiễn người lính Chris Kyle, buổi chia tay nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông không có nhiều người khóc. Chỉ có những cánh tay đưa lên, im lặng chào đưa tiễn ông. Động tác rất quen thuộc khiến những người xa lạ nhau như gần lại. Có điều gì đó dâng lên trong suy nghĩ, đầy xúc động. Quả là có những triều đại nguy nga lộng lẫy, nhưng mọi thứ đã không còn. Nhưng cũng có những chế độ đã mất nhưng con người và tinh thần quốc gia thì còn sống mãi.
* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

Nguồn: https://www.rfa.org/vietnamese/news/blog/the-remain-things-03072018084211.html

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2018

Liên Hợp Quốc, tòa nhà mang tính hình thức?


Liên Hợp Quốc, tòa nhà mang tính hình thức?

Phòng hội Trusteeship Council của Liên Hiệp Quốc tại New York City. (Photo: MusikAnimal via Wikimedia Commons)
Nguyễn Quang Hồng Nhân

Liên Hợp Quốc vừa lên tiếng vấn đề liên quan đến Việt Nam, nạn nhân trong vụ án Formosa, những người dân vì hoạt động hợp pháp “nâng cao nhận thức cộng đồng về môi trường và sức khỏe, là không chấp nhận được." Baskut Tuncak, Đặc ủy nhân quyền phát biểu.
Người dân Việt Nam từ lâu vẫn trông đợi sự công bình, văn minh từ LHQ. Trong vô số các Hiệp Định có sự chủ trì của LHQ, Hiệp định Paris vẫn còn đó và vai trò, trách nhiệm thật to lớn trong sự thực hiện quyền dân tộc tự quyết cho các dân tộc. Nếu LHQ không giương cậy gậy dẫn đường, các dân tộc cũng theo chữ Thời, rồi đến lúc “vật cùng tất biến”, nhưng chắc chắn mọi sự sẽ không xảy ra trong hòa bình trật tự.
Từ Hội Quốc Liên đến Liên Hiệp Quốc nơi thể hiện niềm hy vọng của nhân loại hay vẫn chỉ là ước mơ từ tác phẩm về Một Nền Hòa Bình Vĩnh Cửu của Immanuel Kant, triết gia Đức. Giấc mơ của bao người chân chất trên hành tinh muốn sự thật, công lý, hòa bình được thể hiện dưới đất hay nơi đây mãi còn làm diễn đàn của những nhà mỵ dân ngụy biện trong một thế giới với những nền tảng khoa học thay đổi nhanh chóng từ căn để như những bệ phóng đưa nhân loại ra khỏi hành tinh này nếu có nhu cầu.
Thế nhưng về mặt nhân văn hầu hết các nhà lãnh đạo về thế quyền độc đoán và thần quyền cực đoan đều muốn giựt lùi con người lại về mặt tiến hóa, còn hơn thế nữa với những phương cách xấu xa nhất để tồn tại của nhóm bè đảng ‘mọi phương tiện để đạt mục đích nắm chính quyền thay vì là một nhà nước phục vụ dân, họ trở thành các tập đoàn mafia tham nhũng, hối mại quyền thế cướp của, giết người một cách tinh vi cũng nhân danh tôn giáo, nhân bản, triết học tiến bộ nhưng thật ra chỉ là ngụy thuyết. Và chuyện tha hóa về mặt nhà nước này chẳng may rơi vào các nước trong đó có Việt Nam, Miến Điện, Bắc Triều Tiên…
Rõ ràng nhà cầm quyền quân phiệt Miến Điện đã đàn áp dân chúng, bắt giam sư sãi, các nhà đấu tranh dân chủ, nhưng nghiệt ngã thay khi phe dân chủ thắng thế xảy ra khủng hoảng…. khiến cả nửa triệu người phải bỏ nhà cửa ruộng vườn, chưa kể hết những vụ hãm hiếp phụ nữ, sát hại trẻ em, và bệnh tật trên đường tỵ nạn.
Rõ ràng nhà cầm quyền Bắc Triều tiên trong sự tha hóa trụy lạc của giới cầm quyền trong lúc dân chúng đói khổ, thậm chí dồn tiền để cố chế cho được trái bom nguyên tử, còn về mặt quân phiệt đã từng bị Hoa Kỳ xếp vào trục liên minh ma quỷ hỗ trợ khủng bố.
Rõ ràng người dân Việt Nam trong nước không có cái quyền cơ bản nào cả theo lẽ của thân phận một hữu thể khi sinh ra làm người, hiện tại chỉ ngoài cái quyền được ăn như một con lợn, nhưng con heo còn có chủ vì sợ lỗ lã nên được canh chừng không cho ăn bậy. Còn con người tha hồ được tự do ngốn thuốc độc vào thân đến họa ung thư nhất là đường ruột đã báo động tại Việt Nam và nạn ghiền sex trong mọi giới của Việt Nam ngày nay do chính quyền chỉ kiểm duyệt, dùng bức tường lửa ngăn chận đối với các quyền tự do tư tưởng ngôn luận, còn thả cửa những trang dâm ô. Trong khi đó kẻ cầm quyền cũng tự do ăn bẩn từ thượng tầng đến hạ tầng của một cơ chế thối nát.
Thế nhưng giới lãnh đạo của các nước này cũng ra trước LHQ, cũng áo mão, cũng họp báo cũng nói nhân quyền, có khi còn hay hơn nhiều chính trị gia trong sự lãnh hội Công Ước Quốc Tế về những Quyền Dân Sự và Chính Trị thuộc nhân quyền, vậy đâu là phương cách thực hiện của tổ chức này. Hay tòa nhà kia nay chỉ còn là văn phòng của các ủy ban mang tính hình thức?
Người viết chứng kiến các tù nhân lương tâm trước cái chết đã từng đánh đổi với lời nói cuối cùng hô vang các câu khẩu hiệu, hoặc kêu gọi đến LHQ hãy xem xét sự vi phạm nhân quyền của chính quyền Cộng sản Việt Nam, trong hy vọng ‘của tin còn một chút này’ cho dù đó là chỗ tuyệt vọng của con người. Tất nhiên lời kêu gọi từ lời nói cuối cùng trước tòa không mang ảo tưởng mọi sự sẽ được cứu vớt từ LHQ, nhưng ở đây từ vực sâu con người vẫn kỳ vọng: bao lâu nhân loại còn tồn tại đều có thể ngồi lại với nhau và trong tinh thần đối thoại – Đó là đặc điểm của con người.
Theo Aristote triết gia Hy Lạp một nhà nước phải quân bình giữa lý trí như cây gậy dẫn đường cho dân tộc đó gồm những tư tưởng, học thuyết minh triết. Hai là trái tim quả cảm tức lòng nhiệt thành nếu không biết kiềm chế sẽ sinh ra bao cuộc chiến tranh đến chủ nghĩa quân phiệt. Ba là những dục vọng khả giác, nếu không có sự quân bình nhất là giáo dục sẽ tạo ra một xã hội trụy lạc tha hóa trong tính nhân văn với đồng loại. Và đây là hình ảnh của Việt Nam hiện tại dưới sự cai trị của Cộng sản: cây gậy dẫn đường đến cái que cũng không có, lòng nhiệt huyết của thanh niên khi lãnh hải, lãnh thổ mất dần vào tay Trung Quốc nhưng bao sự phản kháng của thanh niên, sinh viên, học sinh đều bị nhà cầm quyền ngăn chận. Món quà mà đảng Cộng sản Việt Nam tặng cho thanh niên nam nữ đó là sex thỏa mái, trụy lạc ăn chơi sa đọa hay nói khác đi đây là chiến lược lâu dài của nhà cầm quyền Đại Hán qua các Lê Chiêu Thống thời hiện đại.
Nhưng của may còn một chút này theo Tôn Dật Tiên định nghĩa Trung Quốc chỉ là ‘một thau cát vĩ đại’. Cho nên ‘mèo trắng mèo đen miễn là bắt được chuột’ qua tư tưởng của Đặng Tiểu Bình, nay chúng ta có thể yên tâm vì hiểu rằng: dù vĩ đại đến đâu Trung Quốc cũng chỉ là một thau cát. Nên có thể nói được rằng vẫn là cơ may của các các dân tộc trong họa Đại Hán này. Các dân tộc Ngoại Mông, Tân Cương, Tây Tạng, Quảng Đông, Quảng Tây… đều có quyền đòi lại tự do cho dân tộc mình và đây là điều tất yếu xoay vần theo sự biến dịch của thời gian mà lịch sử Trung Hoa đã chứng minh.
Con đường tất yếu mang lại thẩm quyền cho người dân Trung Hoa, con đường của Tự Do, Dân Chủ như một hệ luận tất yếu và chỉ còn là vấn đề thời gian. Tôi không tin là các nhà chiến lược Phương Tây nhất là Hoa Kỳ không thể không nhận ra vấn đề này nhưng phương cách thực hiện để người dân Trung Hoa có được Tự Do dân chủ thời có thể nói được rằng Phương Tây chưa có những nhà chiến lược tầm cỡ đủ để tạo nên sự biến đổi lịch sử mang tính nhân loại này. Hay có quá nhiều bộ óc vượt tầm cỡ, nhưng không chọn ra được tính trội của một phương cách khả thi.
Người Việt Nam trong nước cũng như bên ngoài không thể chờ mong có sự giúp đỡ của người Mỹ để có Tự Do, Dân Chủ cho dù theo sát kiểu Mỹ đi nữa, chỉ có thể từ trong ra ngoài hãy cùng nhau nghĩ về cội rễ của mình mà thương đến thân phận làm người bị ngược đãi trên quê hương hầu dốc sức góp tay vào nhằm biến đổi đất nước, biến đổi chính mình. Hãy làm lại tất cả ngay với chính mỗi người như không tự viết sách hay nhờ thuê người khác viết mà khen tặng chính mình như Trần Dân Tiên, không học giả để lấy danh, hãy thực hiện nhân quyền, lòng tự trọng nơi chính bản thân mình trước.
Từ LHQ trở về cái tiểu vũ trụ trong mỗi cá nhân người Việt, không thể trong tâm còn là ‘một bồ dao găm’ mà bảo đi cứu người, đó chính là cái họa thêm cho dân tộc. Cho nên cuộc chiến để giành lại quyền làm người cho dân Việt – đây là một cuộc chiến làm lại chính mỗi người để chiến thắng cái xấu xa sự ác. Tôi không thể giao hoan với toàn gái mười lăm, mười sáu, đánh vợ hành hạ con, song cũng tìm tới nhân danh nhân quyền và ngay cả những người gọi là đại diện cho nhân quyền cũng cần xét lại tư cách nghiêm túc trong công việc của mình.
Quả vậy, cuộc đổi thay này sẽ không như các cuộc cách mạng trước đây, nỗi oan khiêng của mọi người dân đó là ngòi nổ sẽ là những ngọn đuốc dần đốt cháy chế độ cộng sản này. Nhưng để đến thành công bền vững mỗi người dân Việt ít nhiều phải làm lại chính mình để làm lại toàn xã hội, chứ không thể như hiện nay ‘nhà nhà gian dối, người người gian dối, gian dối từ ngay học đường với các thầy cô giáo làm chuyện đồi bại rồi bày vẻ cho các em học sinh chuyện hư đốn. Có như vậy chúng ta mới có một bộ mặt nhân văn thật sự trong cộng đồng nhân loại mai hậu.
Chúng ta cùng nhớ lại lá thư lịch sử từ các nhà lãnh đạo đại diện mọi lục địa và kêu gọi tổng thư ký LHQ hãy có hành động can thiệp vào Miến Điện theo lời của chủ tịch Freedom Now, Jared Genser cho báo chí được biết thông tin này.
Những người ký tên vào bức thư gửi cho Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon trước đây để kêu gọi ông hãy đến Miến Điện để kêu gọi chính quyền quân sự nơi đây trả tự do cho nhà lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi và các tù nhân chính trị khác và hiện nay Bà đang được trả tự do.
Họ gồm cả hai cựu Tổng Thống Hoa Kỳ George H.W. Bush và Jimmy Carter, cựu Tổng Thống Liên Xô Mikhail Gorbachev, cựu Thủ Tướng Úc John Howard, cựu Thủ Tướng Pháp Lionel Jospin, cựu Thủ Tướng Nhật Junichiro Koizumi và các cựu tổng thống Phi Luật Tân Fidel Ramos cùng Corazone Aquino.
“Đây là một nỗ lực chưa từng có của cả thế giới đối với người dân Burma, và tôi rất vui sướng là có nhiều người đã cùng với tôi nêu lên vấn đề quan trọng này,” theo lời Kjell Magne Bondevik, cựu Thủ Tướng Na Uy.
Các nhà cựu lãnh đạo từ hơn 50 quốc gia đã kêu gọi ông Ban hãy tự mình đến Miến Điện vào thời điểm đó để yêu cầu chế độ tại đây trả tự do cho 2.100 tù nhân chính trị. Và nay họ đã được tự do.
Thế giới tự do cũng không ngoảnh mặt với chúng ta vì trong đó có cả tiếng kêu than quằn quại của gần nửa triệu người chết trên biển Đông và trong ngục tù dưới chế độ bạo tàn Cộng sản. Nhân loại từ khi hình thành bên dòng lịch sử luôn là tiếng vọng như lời cầu bên dòng sông Babylon ‘Con cầu xin Chúa Chúa ơi…’ Nhưng ở đây và bây giờ với người dân Việt, chỉ có thể thay đổi được cục diện man rợ này khi tôi niệm với chính mình: tôi đang làm lại chính mình để xã hội tôi được thanh sạch, người dân có cùng màu da, anh em cội nguồn của tôi nay được tự do, dân chủ. Vì theo cách hiểu một người không có lòng ngay lời cầu sẽ khó được thuận theo ý Trời – cuộc chiến không binh đao nhưng có sức mạnh vô cùng này là một cuộc chiến từ lời cầu nguyện và hãy niệm!
Hãy cùng nhau biến LHQ thành một tổ chức hành động, tòa nhà kia không còn là những tường đá vô tri!
 
Nguồn:  https://www.voatiengviet.com/a/lien-hiep-quoc-mang-tinh-hinh-thuc/4270928.html