Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

Quá khứ đầy nghiệt ngã


Cô giáo Võ Thị Thanh Hải: Quá khứ đầy nghiệt ngã

Huỳnh Anh Tú (Danlambao) - Trời Sài Gòn đổ mưa, nhưng chúng tôi vẫn đến thăm cô giáo Võ Thị Thanh Hải như đã hẹn. Lần đầu gặp gỡ, chúng tôi đã cảm nhận được sự thân thiện, ấm cúng như người trong một nhà. Tuy không nói ra nhưng tôi biết cả chị Dương Thị Tân và anh Trần Bang đều giống như tôi, rất cảm khái với tuyên bố của cô giáo Hải: “Bằng lương tâm và trách nhiệm của một nhà giáo chân chính, tôi tuyên bố sẽ không khuất phục và sẽ tham gia vào công cuộc tranh đấu cho nhân quyền và quyền lợi của học sinh nghèo... 

Cô giáo Hải mồ côi cha từ lúc mới 3 tháng tuổi. Sau này nghe mẹ kể lại, cha cô từng là lính Việt Nam Cộng Hòa thuộc binh chủng Thủy Quân Lục Chiến. Ông đã tử trận tại Vĩnh Bình (nay là Trà Vinh) vào năm 1968, bỏ lại người vợ 28 tuổi cùng 5 đứa con thơ.

Sau ngày “giải phóng”, cô thường hay bật khóc mỗi khi xem những thước phim có cảnh dội bom lên miền Bắc, gây nên sự chết chóc, tang thương. Cô tâm sự với chúng tôi: “Vì xem qua nhiều những bộ phim như thế và đọc sách ở nhà trường tôi cảm thấy mình phải có trách nhiệm hơn đối với đất nước. Khi học đến trung học, tôi quyết tâm phấn đấu vào đoàn, thậm chí ước mơ cao hơn nữa, sau này sẽ là một đảng viên đảng Cộng Sản, để thực hiện theo lời dạy của “bác Hồ” - xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.” 

Nhưng “sự đời không đẹp như mơ”. Trưởng thành hơn một chút, cô đã hiểu ra những gì cô từng được dạy, được học, được thấy, được nghe đều không hẳn là sự thật.
Cô giáo Võ Thị Thanh Hải - trên gương mặt lúc nào cũng nở nụ cười tươi xinh
Cô giáo Hải kể cho ba chúng tôi nghe câu chuyện thương tâm xảy ra trong lớp học do cô phụ trách 5 năm về trước. Cho đến nay, cô giáo Hải cũng không lý giải nổi vì sao các cậu bé non nớt chỉ mới học lớp ba (8 tuổi) lại có thể đối xử “ác” với nhau như thế: 
Trong giờ của giáo viên mỹ thuật, sáu học sinh cùng lớp do cô chủ nhiệm đã khênh bạn lớp trưởng, ném vào thùng rác rồi đậy nắp lại. Rất may khi ấy cô đi ngang qua nên kịp thời cứu em học sinh. Đứng trước hành động quá dại dột của sáu học trò có thể gây nguy hại đến tính mạng của một học trò khác, cô giáo không thể không dạy dỗ và trách phạt. Sau khi bế cậu bé lớp trưởng ra khỏi thùng rác với thân thể run cầm cập và vẻ mặt xanh lét vì kinh hoàng sợ hãi, cô giáo Hải đã yêu cầu sáu em đứng trước mặt cô rồi dùng chiếc thước kẻ nhựa khẽ vụt vào lòng bàn tay mỗi em hai roi để cảnh cáo. 
Chỉ vì hành vi cảnh cáo đó, cô Hải bị kiện. Cô cho rằng, Ban Giám Hiệu trường Nguyễn Văn Trỗi đã tác động đến một phụ huynh của các em đó để kiện cô trong khi không nhắc gì tới hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra nếu cô không cứu kịp em học trò kia. Kể đến đây, mắt cô giáo Hải rưng rưng. Chúng tôi hiểu sự chịu đựng, uất ức được dồn trong những năm làm cô giáo dưới mái trường Xã hội chủ nghĩa. Cuối cùng cô bị Trưởng Phòng giáo dục Q2 xét duyệt và kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo. Không cam chịu nỗi oan ức cô phải làm đơn khiếu nại lên Phó chủ tịch quận 2. Kết quả, vì vụ kiện cô lại được thêm quà “khuyến mãi” là lời đe dọa của ông phó chủ tịch Hứa Ngọc Thảo: “Trong thời gian nhận và chờ giải quyết đơn ông sẽ rút cô về phòng không cho dạy lớp mà làm công việc khác.”

Giải quyết cách đó coi như bị “đì”, ngồi chơi xơi nước, chờ nghỉ việc. Cô Hải cười buồn. Không vì lời đe dọa đó làm cô chùn bước, cô chấp nhận thôi đứng lớp và quyết đấu tranh cho đến cùng. 
Cô viết bài gửi cho một số tòa soạn báo như Thanh Niên, Phụ Nữ để lên án sự bất công đang diễn ra nơi nhà trường cô đang dạy. Nhờ báo chí đã phanh phui vụ việc này ra trước công luận nên Phòng giáo dục quận 2 mới nhượng bộ, trả cô về trường. 
Cô nói với chúng tôi ngành giáo dục của nước nhà đến nay xuống cấp trầm trọng. Đạo đức nghề nghiệp cùng lương tri nhà giáo dần bị đồng tiền tha hóa hết rồi. Và chính bản thân cô cũng từng bị rơi vào vòng xoáy thối nát này. Cô ngậm ngùi kể thêm: “Cách đây hơn một năm, tại lớp bán trú của cô, mười mấy em học sinh bị ngộ độc thức uống của căn tin trường. Thay vì đưa các em đi cấp cứu liền, nhưng ông hiệu trưởng vì sợ bị ảnh hưởng đến uy tính nhà trường nên ra lệnh cho chúng tôi không đưa các em đi đâu cả. Ông ta còn nói rằng: “chút nữa sẽ khỏi.” 
Thật kinh khủng khi bất lực chứng kiến các em đứa thì mặt xanh ói mửa, đứa thì tím tái miên man, đau đớn vật vã. Cô giáo Hải cùng các đồng nghiệp của mình lúc đó chỉ biết dỗ dành các em chứ không dám “vượt rào” đưa các em tới bệnh viện. 
Đến chiều các phụ huynh đến đón các cháu về mới hay con mình bị ngộ độc mà không được đưa đi cấp cứu. Cô giáo Hải lại “được” tận hưởng những lời đay nghiến, buộc tội và miệt thị. Lúc này, cô buộc phải nói ra sự thật những gì ông hiệu trưởng ra lệnh hồi sáng. Ông hiệu trưởng lẩn tránh trách nhiệm và đưa cô phó hiệu trưởng ra “ đỡ đạn.” 
Vì thương yêu các em học sinh và cũng muốn phản đối hành vi vô đạo đức của ông hiệu trưởng, cô Hải đã viết bài nói về những sự thật xấu xa này, nhờ tòa soạn báo Thanh niên đăng tin bài để cho tất cả công chúng cùng biết sự việc. 
Một người bạn cô Hải làm trong tòa soạn đã rất nhiệt tình và hẹn sẽ đăng bài viết của cô sớm nhất. Nhưng mãi tuần sau không thấy bài viết xuất hiện và cô Hải nhận được thông báo từ người bạn rằng “tòa soạn đã từ chối”. Người bạn còn cho biết, chủ nhiệm biên tập tòa soạn có quen biết ông trưởng phòng giáo dục Q2, nên họ muốn “giữ thể diện cho nhau” nên không thể đăng bài viết của cô. 
Về phía nhà trường, cô lại bị ông hiệu trưởng để ý vì cô dám “vạch lưng cho người khác xem thẹo.” 
Trở lại câu chuyện Facebook gần đây, cô nhắc lại câu chuyện vừa qua có làm việc với ông Long tại công an phường Bình Trưng Tây. Ông Long hỏi: “tại sao cô đang sống trong chế độ này mà không đưa những hình ảnh chế độ này lên, cô cứ gợi lại hình ảnh VNCH đã chết từ lâu?” 
Cô trả lời: “Tôi không muốn đưa những hình ảnh người công an đánh dân, dân oan bị cướp đất khắp nơi và rất nhiều sự bất công khác đang tồn tại.” 
Mỗi khi lên mạng tìm về quá khứ lịch sử chế độ VNCH, cô rất vui sướng và lấy làm tự hào vì cô đã nhìn thấy hình ảnh oai hùng của cha mình cùng đồng đội đang hiên ngang xông pha ngoài mặt trận để bảo vệ lấy nền tự do, dân chủ cho quê hương mình. 
Cô giáo Hải tâm sự: “Tuy cha tôi cũng như những chiến sĩ VNCH đã chết đi, nhưng tôi tin chắc họ vẫn luôn sống mãi trong lòng của người dân Việt Nam này.” 
Trước lúc chia tay cô gởi lời cám ơn đến tất cả mọi người đã quan tâm và đồng cảm với mình. Cô chia sẻ: “Thanh Hải rất vui và vững lòng hơn khi được mọi người hiểu và quan tâm về nỗi oan của Thanh Hải. Phải nói thật sự, lần đầu tiên Thanh Hải được rất nhiều người từ trong nước lẫn ngoài nước đồng cảm và luôn hướng về Thanh Hải. Thanh Hải thật sự cảm động với những món quà tinh thần đó. Chính những món quà tinh thần đó sẽ giúp cho Thanh Hải luôn vững vàng trên con đường đấu tranh cho Tự do, Dân Chủ, Nhân Quyền, cho học sinh nghèo Việt Nam”. 
Chia tay cô giáo Thanh Hải, ba chị em chúng tôi ra về với một niềm cảm mến, bịn rịn. Hy vọng, sẽ còn nhiều những nhà giáo dám đứng lên chống lại cái ác, cái xấu và dấn thân vào cuộc đấu tranh đòi quyền con người như các cô giáo Thanh Hải, Đào Thu, Huỳnh Thị Xuân Mai, các thầy giáo Nguyễn Thượng Long, Vũ Hùng, Đỗ Việt Khoa, Nguyễn Mạnh Hùng, Nguyễn Anh Dũng... Họ thật sự là những người khiến chúng ta còn muốn hy vọng và tin tưởng vào những người thầy trong một xã hội đầy bất công này.
Từ trái qua: Huỳnh Anh Tú, chị Dương Thị Tân, 
cô giáo Võ Thị Thanh Hải và anh Trần Văn Bang

18/8/2015

 
Nguồn: http://danlambaovn.blogspot.com/2015/08/co-giao-vo-thi-thanh-hai-qua-khu-ay.html#more
 
 
Nên giáo duc cs bây giờ là một nên giáo duc lợi dung buôn con người để mà buôn bán trí nảo ,làm giàu trên xương máu cua các bà mẹ học sinh , và bóc lột xương máu cua 90 tr dân , đóng thuế NGU ,để nuội một lủ súc vật đần độn hèn nhục đào tạo con người thành nhửng kẻ giết người bảo vệ cho một lủ qyái thai HÈN NHỤC dcs VN . bằng chứng là họ đả lợi dụng và bịp bợm đến cả những con người tàn tật để mà rút tài sản của dân đóng thuế hơn cả 2 tỷ , mà chẳng một con súc vật lảnh đạo nào chịu trách nhiệm . http://laodong.com.vn/xa-hoi/s...


LI’NH VNCH…..Tôi nợ Anh.
http://covangvietnam.com/tho/l...

Nói về cuộc đời, về sự nghiệp oai hùng của cha mình chịu hậu quả gì cũng được . Là con phải tụ hào chớ. Suy nghĩ như ông thảo nào xã hội VN ngày nay đảo điên thầy không là thầy trò không là trò


Chính nghĩa chống ngoại xâm của VNCH đã làm cho con cháu họ luôn ngẩn cao đầu tự hào cho ngọn cờ Vàng trong khi bọn ngụy cs Hà Nội theo tàu cộng chà đạp dân đen cả nước dùng thù hận chia rẽ tình đoàn kết trong mọi tầng lớp xã hội để cai trị hơn cả thời pháp thuộc . Đã đến lúc dân VN nói chung cùng nhau chống nội thù là Vgcs xin đừng phân biệt "xưa nay"vô tình làm lợi cho bọn cầm quyền vc. Ngày nào chưa dẹp hay xoá sạch CNCS tại VN thì ko những con cháu gốc VNCH mà ngay cả con cháu các anh hùng "Giấy" của bác Hù cũng khốn nạn như nhau vì thành đô sắp đáo hạn 2020 thì dân Việt trở thành công dân hạng ba cở như dân tộc thiểu sổ (đã có lần được chụp ảnh đăng báo bên TC).
Có lý nhưng không hẳn là đúng. Bằng chứng là lúc đầu do tuyên truyền bịp bơm tác động, Cô bé Thanh Hải đã ”thấy mình phải có trách nhiệm hơn đối với đất nước. Khi học đến trung học, tôi quyết tâm phấn đấu vào đoàn, thậm chí ước mơ cao hơn nữa, sau này sẽ là một đảng viên đảng Cộng Sản, để thực hiện theo lời dạy của ‘bác Hồ’ - xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.”
Như vậy, chứng tỏ lúc đầu cô bé Thanh Hải cũng không thấy VNCH có chính nghĩa và cũng không thấy cha mình phục vụ cho chính nghĩa. Chỉ sau nầy, khi chạm trán với thực tế nghiệt ngã của “thiên đường XHCN,” của “bác Hồ vĩ đại,” Cô Giáo Thanh Hải mới ra khỏi
cơn mơ.
Hay nói cách khác, sự quay về đường ngay nẽo chánh của Cô là một chuỗi dài của suy tư và tranh đấu với bản thân, chớ không phải, như Mai Quế Em nói, “Là con gái của một thủy-quân lục-chiến VNCH thì đương-nhiên cô giáo Thanh-Hải luôn nghĩ tới chính-nghĩa quốc-gia và lá cờ vàng ba sọc đỏ thân thương.”
Đúng vậy hôn?

Chỉ là một giáo viên quèn thôi mà sao tư cách của cô Võ Thị Thanh Hải lại vượt xa vị "ráo sư trí ngủ" Ngô Bảo Châu nhỉ? Chắc tại vì cái sổ hưu của bố mẹ ráo sư, những đại công thần đã ra sức phục vụ cho chế độ cs để đưa nước ta xuống hố cả nút mà phải "ngậm bồ hòn làm ngọt", có phải vậy không? Bổng lộc của bọn cs cấp cho cũng nhiều quá mà, nói năng cho ra "cái giống trí thức" để thành một con người cũng kẹt lắm bà con ạ. Dù cho có mang quốc tịch Pháp đi nữa, cs chúng nó cũng chẳng coi ra gì đâu; hãy nhìn gương giáo sư Phạm Minh Hoàng thì biết. Trân trọng.
Rất vui khi được đọc bài viết này. Ước mong sẽ có những nhà trí thức có can đảm bước ra khỏi sự sợ hãi và can đảm nói lên sự thật.
Có môt câu tôi được học từ người khác: "phải sống như thế nào, để người xung quanh có thể ghét mình, chứ đừng để họ khinh minh"
Xã hội VN ngày nay có rất một số người bị ghét. Họ bị ghét vì họ sống một cách trung thưc, sống theo cái lẽ phải. Nhưng có rất hiều kẻ hèn thật đáng coi thường vì họ cúi đầu vâng phục vì cái sổ hưu, vì những món lợi nhuận, vì đồng tiền, vì quyền lợi của cá nhân họ cũng như gia đình họ. Trong khi đất nước ngả nghiêng, đang rớt vào tay Tàu.
Nạn tham ô, cậy chức quyền để hà hiếp dân lành, cướp đất cướp nhà của dân, vơ vét tiền bạc để đưa vợ con ra nước ngoài.
Thật kinh tởm, những nhà trí thức mà phải cúi đầu nghe theo lũ mọi. chúng nó là một giai cấp "cường hào ác bá" của thế hệ mới. Giai cấp này ác độc gấp trăm lần giai cấp cường hào ngày xưa.
Chúng ta là người việt nam, nhưng phải luôn ghi nhớ gốc là Việt Nam Cộng Hòa. Thật là xấu hổ khi mang tiếng là người cộng sản. Một lời khuyên chân thành "Phải biết gìn giữ thực lực, phải biết tiến, biết lùi, lấy tĩnh chế động". Tôi cũng như rất nhiều người gốc VNCH luôn nhớ lá cờ vàng ba sọc, nhớ bộ áo lính oai hùng, nhớ bài quốc ca VNCH.
 
...Còn tiếp-  http://danlambaovn.blogspot.com/2015/08/co-giao-vo-thi-thanh-hai-qua-khu-ay.html#more

ÔNG ĐẠI SỨ HAI CHIỀU

ÔNG ĐẠI SỨ HAI CHIỀU

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

 

​CẶP "VỢ CHỒNG" ĐẠI SỨ “XĂNG PHA NHỚT” ĐANG HP BÊN NHAU –

Người Mỹ cũng như người Việt tỵ nạn ở Mỹ hầu như không ai là không có xe hơi riêng. Có xe hơi là phải biết lái xe và phải mua bảo hiểm. Có hai loại bảo hiểm xe hơi tiếng Mỹ gọi là Full Coverage Insurance và Liability Insurance. Nghĩa đúng là bảo hiểm toàn phần và bảo hiểm phần trách nhiệm của mình đối với người khác khi đụng xe.

Thế nhưng không hiểu sao, người VN lại dịch ra và gọi là bảo hiểm hai chiều và bảo hiểm một chiều. Nếu có người Việt nào chuyện trò với người Mỹ, nói về vấn đề bảo hiểm mà dùng các từ ngữ một chiều và hai chiều như thế thì chắc chắn họ sẽ chẳng hiểu gì, cho dù người Mỹ đó có giỏi tiếng Việt mấy đi nữa

Người viết xin mượn mấy chữ tiếng Việt của nghề bảo hiểm này để nói về ông Ted Osius, gọi ông là Nhà Đại Sứ 2 Chiều, bởi vì khó có thể tìm ra tiếng nào thích hợp để diễn tả đúng cái nghề làm đại sứ quá phức tạp nhưng đồng thời lại rất mẫn cán của ông Ted Osius hiện nay. Ông Ted Osius là Đại Sứ Hoa Kỳ tại VN nhưng cũng là Đại Sứ của VC tại Mỹ.

Tại sao nói thế thì cứ nhìn vào việc ông Ted Osius làm và chuyện ông Ted Osius nói thì biết. Job làm Đại Sứ Mỹ tại VN ông làm đã xuất sắc, nhưng cái job đại sứ VC tại Mỹ chắc thơm lắm, được VC cưng tới bến nên ông đại sứ làm gì, nói gì cũng rất thận trọng, chỉ sợ mất job, vì thế càng xuất sắc hơn gấp bội. Điều này chính do ông nói ra chứ không phải do người ta bịa đặt. Job Đại Sứ VC tại Mỹ ông Ted Osius làm xem ra rất là chuyên nghiệp, không chê vào đâu được.

Người viết xin nêu ra một số sự kiện sau đây để chứng minh:



  1. Ông Ted Osius kỵ Cờ Vàng– VC kỵ lá Cờ Vàng là chuyện dĩ nhiên rồi, nhưng ông Đại Sứ Ted Osius còn kỵ Cờ Vàng hơn VC gấp trăm lần. Đó là một điều gây kinh ngạc.
Những vị đại sứ tiền nhiệm của ông như các ông Peterson, Shear v.v. đâu có ai úy kỵ lá Cờ Vàng như thế bao giờ. Có người nói ông bảo hoàng hơn vua. Trúng ngay chóc. Nhân chuyến trở về Mỹ theo tên Nguyễn Phú Trọng, ông Ted Osius có đến thăm hai cộng đồng tỵ nạn VN Bắc và Nam California. Chỗ nào tới ông cũng cấm lá Cờ Vàng xuất hiện. Chuyện này thì ông khó chối trách nhiệm.

Con dại cái mang mà. Phải có chỉ thị hay sự bầy tỏ ý muốn dứt khoát của ông thì ban tổ chức tiếp đón mới dám cấm lá cờ nghiêm ngặt như thế. Dù chỉ là sợi giây đeo cổ có mầu cờ cũng không được. Chuyện Ông kỵ lá Cờ Vàng thế nào thì truyền thông, báo chí đã nói lên đầy đủ, chúng tôi xin được miễn lặp lại, sợ thừa.

Chỉ xin có nhận xét thế này. Ông Đại Sứ hẳn biết các thành phố ông đến thăm là những nơi đã ra nghị quyết không những cấm bọn VGCS lai vãng, mà còn vinh danh lá Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ. Người dân của thành phố có quyền mang Cờ Vàng vào cả nơi công sở. Đó là quyền tự do của họ, luật pháp không cấm. Thành phố không cấm mà ông Đại Sứ lại cấm. Ông Đại Sứ có quyền gì mà cấm?

Hỏi ai đây? Chắc phải nhờ đến ông John Kerry, Obama, hay Tối Cao Pháp Viện để biết ông Đại Sứ có vi phạm Hiến Pháp Hoa Kỳ không. Trong trường hợp này, người công dân Mỹ (gốc Việt) đã bị ông Đại Sứ tước đoạt quyền tự do, còn chính ông Đại Sứ bị tiếng là người nhập gia không biết tùy tục, mặc dầu ông khoe rất thông thạo văn hóa và ngôn ngữ VN.

Ông đến với cộng đồng tỵ nạn VN, ông vô nhà của họ nhưng lại không tôn trọng tập quán sinh hoạt dưới lá cờ biểu tượng của họ. Ông Đại Sứ hành xử như thế ở những nơi khác thì đã chẳng có gì để nói. Nhưng ông lại quên rằng, ông đến với cộng đồng người Việt Nam tỵ nạn cộng sản. Ông hành sử rập khuôn theo chính sách và tác phong của VC ở những nơi này, xin lỗi ngài Ted Osius, chúng tôi gọi ông là Đại Sứ của VC có sai không? Thưa ông Đại Sứ?

  1. Ted Osius, người Mỹ Việt cộng– Ngưòi viết không dám bảo ông Đại Sứ Hoa Kỳ Ted Osius là VC, nhưng gọi ông là một người Mỹ VC, tức là người Mỹ đã lột xác trở thành giống VC ở điểm dị ứng với lá Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ. Ông Ted Osius đã từng khoe thành tích, giỏi nấu món Việt, giỏi nói tiếng Việt, đặc biệt là tiếng Việt miền Bắc, tức tiếng Việt xã hội chủ nghĩa. Tóm lại có thể nói ông Ted Osius đã trở thành một người VN gốc Mỹ. Trả lời phỏng vấn trên TV, ông hãnh diện về điều này lắm. Ông Đại sứ rành ngôn ngữ VN, thì nhất định biết rõ văn hóa VN của từng miền. Trong lãnh vực ngôn ngữ, hai miền Nam, Bắc VN có những sắc thái văn hóa khác nhau. Người miền Nam có văn hóa chửi thề nhưng không lỗ mãng và tục tĩu.
Chẳng hạn, chữ “Đù Má” là một tiếng chửi thề thân mật và rất dễ thương. Nhưng, chữ “Địt Mẹ” của dân CS miền Bắc thì lại khác.

Nó là tiếng chửi thề rất thô tục, mất dậy, và vô giáo dục. Người trong nước đặt tên cho thứ văn hóa VC này là “văn hóa đéo.” Một người ngoại quốc thông thạo tiếng miền Bắc phải nói là đã uyên bác thứ văn hóa đéo này. Không biết kẻ hèn này có nên ca ngợi ông Đại Sứ Ted Osius không vì thấy ông có vẻ rất hãnh diện về điểm này.

Ông Ted Osius làm đại sứ VC tại Mỹ thiết tưởng là đúng người, đúng việc. Ông chỉ mới làm đại sứ tại Hànôi có mấy năm trời mà đã nói được ngôn ngữ miền Bắc trôi chẩy, hấp thụ được sâu sắc nền văn hóa đéo xã hội chủ nghĩa. Một con người hiếm có, đúng như câu cách ngôn VN: “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng.”

  1. Dân Chủ made in USA– CSVN là chế độ phi dân chủ nhất thế giới ai cũng biết. Đặc điểm của chế độ này là phi dân chủ và bán nước. TT Obama cử ông Ted Osius làm Đại Sứ sang VN rao giảng tư tưởng dân chủ của người Mỹ cho bọn VGCS là một điều rất đáng mừng cho nhân dân VN. Thế nhưng dân chủ của Mỹ là thứ dân chủ gì là một vấn đề lớn, cần phải hiểu cho thấu đáo, rọi vào kính hiển vi để thấy cho tường tận.
3.1 Người Mỹ thường đánh giá kết quả theo những con số thâu lượm được. Chẳng hạn thời chiến tranh VN, trong các trận đánh nhau với VC, người Mỹ nhận định thắng, thua của một đơn vị QĐ Mỹ tùy vào con số VC bỏ xác trên chiến trường và số vũ khí tịch thu được của VC. Tính chung lại thì quân đội Mỹ phải kể là thắng cuộc chiến tranh VN mới phải. Con số 58.000 binh sĩ Mỹ tử trận so với trên 3 triệu binh lính VC bỏ xác ngoài chiến trưòng thì chuyện Mỹ thắng phải coi là hiển nhiên. Thế nhưng Quân Đội Mỹ phải bỏ chạy và nước Mỹ thua trận? Như thế có phải cách đánh giá chiến tranh bằng việc đếm xác chết địch trên chiến trường là trật lất, thiếu chính xác?

Ngày nay ông Đại Sứ cũng đang đi theo phương pháp đánh giá kết quả của chính sách của Hoa Kỳ bằng việc đếm các con số. Ông nêu lên sự tiến bộ của nền dân chủ dưới chế độ CSVN dựa trên con số du sinh VN sang Mỹ du học càng ngày càng nhiều, và 92% người VN được hỏi ý kiến ước mong cho người Mỹ trở lại. Ông thuyết phục dân tỵ nạn chúng tôi rằng như thế là tình hình dân chủ tại VN đã có tiến bộ. Về vấn đề con số du sinh tăng, người viết không nhớ rõ lắm nhưng hình như đã lên đến trên 7 chục ngàn. Đáng mừng thật, nhưng xin hỏi ông Đại Sứ, các du sinh tốt nghiệp trở về đã cống hiến được cái gì cho đất nước của họ?

Một phát minh hay một sáng chế mới? Không! Hoàn toàn không. Đấy là nói về chuyên môn. Còn về tinh thần dân chủ học được từ Mỹ và từ các nước Tây Âu, các ông tiến sĩ và phó tiến sĩ này đã làm được gì cho Dân Tộc VN, cho đám người Việt kém may mắn hơn họ? Cũng không nốt. Một số con cháu bọn tai to mặt lớn trong đảng được ngồi ngất ngưởng trên các ngôi cao chót vót. Chúng theo gương cha anh chúng mà vơ vét và hưởng thụ.
Số còn lại vác bằng cấp chạy rông, phải đóng hụi chết mới kiếm được việc làm. Rốt cục rồi cũng lại gà què ăn quyện cối xay, kiếm tiền để rồi ăn chơi hưởng thụ theo lối Mỹ. Nếu xẩy ra chuyện có tên con ông cháu cha bị tóm cổ vì một tội trạng vớ vẩn nào đó và đi tù, chúng lại chạy đến lậy van nước Mỹ xin can thiệp. Và rồi ông Đại Sứ lại phải mất công biến chúng thành “nhà bất đồng chính kiến, tù lương tâm,” hay “nhà tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền” để đưa chúng ra khỏi tù và rước chúng đi Mỹ?

Về 92% mong Mỹ trở lại. Con số này có thể là thật, nhưng tại sao lại có con số đó? Ông Đại Sứ chỉ thấy cái hệ quả mà không lý đến cái nguyên nhân. Người Mỹ cố tình trao VN cho CS, đẩy cả dân tộc VN vào con đường cùng, đấy là nguyên nhân gây ra cái thảm trạng hiện nay trên đất nước. Như thế thì con số 92% người dân VN mong Mỹ trở lại xem ra hãy còn ít. Phải nói là 100% mới là chính xác. Khi con người đã đi vào con đường cùng rồi thì bó buộc họ phải áp dụng nguyên tắc tâm lý của triết học là: “Trong hai cái xấu phải chọn lựa thì nên chọn cái ít xấu hơn.” Làm nô lệ cho Tầu và làm nô lệ cho Mỹ, trong hai hoàn cảnh nghiệt ngã đó thì bắt buộc người dân VN khốn khổ phải chấp nhận làm nô lệ cho Mỹ còn đôi chút dễ chịu hơn. Do đó thì con số 92% thật sự chẳng nói lên được điều gì.

3.2 Ông Đại Sứ tuyên bố: “Chính Phủ Hoa Kỳ không có kế hoạch thay đổi chế độ CSVN.” Điều này có nghĩa là trước đây Chính Phủ Hoa Kỳ đã có kế hoạch thay đổi chính phủ của nước này hay nước khác, nhưng hiện nay thì Hoa Kỳ không dự trù kế hoạch này đối với chính quyền CSVN. Kẻ hèn này nói thật kính xin ông Đại Sứ Ted Osius tha lỗi. Quí ông là một nhà ngoại giao, lại đang có nhiệm vụ rao giảng cái “đạo dân chủ” của Mỹ cho người VN mà lại ăn nói phi ngoại giao đến thê thảm. Cũng một ý đó nhưng nói theo ngôn ngữ ngoại giao phải là: “Chuyện có nên thay đổi chính phủ hay không là việc của người dân VN. Người Mỹ không có quyền làm công việc đó.”

Xưa nay, chính khách và báo chí Mỹ ăn nói lỗ mãng vô chính trị xẩy ra như cơm bữa. Chẳng hạn họ dùng chữ “Invade” để nói quân đội Mỹ đổ bộ vào VN, hay chữ “Saigon Military Forces” để nói Quân Lực VNCH. Invade có nghĩa là xâm lược. Không có quân đội Saigon, mà chỉ có Quân Lực VNCH, tiếng Anh là “The Republic of VN Armed Forces.” Nay thấy ông Ted Osius ăn nói như thế bần bút mới nghiệm ra rằng có thể ông xuất thân cùng một lò với những Clinton, Biden, Kerry v.v.

Những chí lớn này gặp nhau nên than phận VN mới trôi nổi, đọa đầy. Nhưng dù sao cũng xin ca ngợi ông Đại Sứ Ted Osius đã nói ra điều có thật là, Chính Phủ Mỹ đã từng thực hiện việc thay đổi đối với một số chính phủ nước ngoài. Hai bằng chứng rõ ràng nhất là TT Ngô Đình Diệm của VNCH và TT Noriega của nước Panama. Năm 1963, Mỹ thuê tiền bọn tướng tá VN giết TT Ngô Đình Diệm. Năm 1989, Mỹ đem quân đổ bộ lên Panama bắt sống TT Noriega đem truy tố tại tòa án Mỹ và nhốt tại Mỹ.

Cứ cho rằng TT Diệm và TT Noriega có tội thì cái tội đó phải do nhân dân VN và nhân dân Panama đưa ra tòa xét xử và luận tội. Như thế mới là dân chủ chứ. Hành xử côn đồ kiểu Mỹ trong hai trường hợp này nên gọi là gì: Dân Chủhay là Mỹ Chủ? VNCH dù sao đi nữa cũng là một chế độ có ít nhiều dân chủ. Người Mỹ tiêu diệt đi để cho CS phi dân chủ lên cầm quyền. Bây giờ lại đem dân chủ sang rao giảng cho CS. Như thế là thế nào? Người Mỹ làm cái chuyện nhiêu khê và nghịch lý đó để làm gì?

Có phải thứ Dân Chủ mà ông Đại Sứ Ted Osius đang rao giảng tại VN chỉ là một chiêu bài bịp của chính quyền Mỹ?

Nếu dân chủ là một giá trị cao quí thật thì tại sao Chính Phủ Mỹ – kể cả ông Đại Sứ – lại nói một đàng làm một nẻo? Nghĩa là nói dân chủ ở cái lỗ miệng, nhưng hành động hoàn toàn phi dân chủ. Dân Chủ là một quyền công dân đặt căn bản trên tinh thần yêu nước chứ không phải trên tinh thần nô lệ của một số người. Trong 90 triệu người dân trong nước và khoảng 4 triệu người VN tỵ nạn, thiếu gì người lương thiện và yêu nước nhiệt tình, tại sao Chính Quyền Mỹ lại không hỏi han ý kiến họ về vận mệnh của đất nước, mà lại chỉ tìm gặp toàn những bọn mà có người VN chúng tôi gọi là bọn chó nhẩy bàn độc?

Người dân Cuba lưu vong cũng đang phàn nàn như người Việt tỵ nạn chúng tôi. Khi thăm dò dư luận để nối lại bang giao với Fidel Castro, những người Cuba yêu nước không được Chính Phủ Mỹ hỏi han gì tới. Người Mỹ muốn tìm bạn hay muốn kiếm đầy tớ để sai bảo? Dân chủ thật phải phơi bầy nó ra trần trụi chứ không thể bọc kín nó bằng lớp sơn hào nhoáng bên ngoài. Dùng sự dối trá để đánh lừa và giết chết một dân tộc là tội ác trời không dung đất không tha. Lưới Trời lồng lộng ….

Bài viết dài rồi, tưởng đã tạm đủ. Những điều cần phải nói thì đã nói. Chỉ còn ý kết luận người viết hơi bí. Bỗng nhiên ông Đại Sứ Ted Osius hảo tâm đem đến cho. Đó là chữ “Bạn Bè” tên Nguyễn Phú Trọng dùng để mô tả tình kết giao giữa hai quốc gia Việt CS và Mỹ hiện nay (Nên hiểu cũng là tình cảm giữa ông Ted Osius và Nguyễn Phú Trọng. Và càng nên hiểu đó chỉ là vấn đề ngoại giao giữa chính quyền Obama và VGCS.)

Trong cuộc họp báo tại Hànội ngày 28-7 đưa ra đúc kết kết quả của chuyến viếng thăm nước Mỹ của tên Trọng, ông Đại Sứ Ted Osius – với nét mặt rạng rỡ – đã hớn hở đề cao hai chữ “Bạn Bè” này.

Cái thành công của Trọng – ai cũng hiểu – là công của ông Ted Osius. Người bàng quan nhìn vào thì thấy ông Ted Osius có vẻ hãnh tiến lắm.
Tội nghiệp! Nhưng cũng hiểu được. Chính quyền Mỹ xưa nay không có bạn bè bao giờ mà chỉ có lừa lọc và lừa đảo. Nay được Nguyễn Phú Trọng và bọn VGCS ác ôn kết bạn thì ông Ted Osius không mừng hết lớn mới là chuyện lạ.

Nguyễn Phú Trọng và bọn VGCS là gì thì nhân dân VN đã quá rõ rồi. Cho nên ông cha ta đã nói, rất chí lý, chỉ là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã đấy thôi. Qua cái đúc kết của ông Đại Sứ Ted Osius, người viết bỗng dưng hình dung ra chuyện Nguyễn Phú Trọng thăm nước Mỹ sao mà giống truyện Kiều của cụ Nguyễn Du đến thế.

Đất nước VN có nét thanh tú giống hệt nàng Kiều xinh đẹp nhưng gặp quá nhiều truân chuyên. Nguyễn Phú Trọng đóng vai mụ Tú Bà rất thích hợp. Còn ngài Đại Sứ Ted Osius thủ vai nào trong truyện Kiều tân thời này? Câu trả lời xin dành cho bạn đọc và xin cám ơn.

Ngày 01-8-2015
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

https://chieuanhquan.wordpress.com/

Last edited by SonVo; 08-13-2015 at 08:09 PM. Lý do: ​http://static.laodong.com.vn/Uploaded/phanthiphuongthuy/2015_08_03/ted5_COWL.jpg 
 
Nguồn:  http://www.thegioinguoiviet.net/showthread.php?t=35282

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

Tìm Lại Dấu Xưa: SÀI GÒN


TÌM LẠI DẤU XƯA: SÀI GÒN 1950 -1975

Tướng 2 sao



https://youtu.be/sW92mQ99JZM


TÌM LẠI DẤU XƯA: Saigon - Bản tình cuối
 
Tướng 2 sao



https://youtu.be/IPEujIHQqbc

TÌM LẠI DẤU XƯA: Saigon - Cơn gió thoảng

Tướng 2 sao


https://www.youtube.com/watch?v=5l38CriVv0A

TÌM LẠI DẤU XƯA: Saigon - Đường xưa
   
Tướng 2 sao



https://www.youtube.com/watch?v=JuPQr7OteWk

TÌM LẠI DẤU XƯA: Saigon - Gọi em biết bao lần
   
Tướng 2 sao



https://www.youtube.com/watch?v=0fhGNru1MW4
Nguồn: http://www.thegioinguoiviet.net/showthread.php?t=35315

Ông Ngô Bảo Châu có... "thần kinh" không vậy!?

Ông Ngô Bảo Châu có... "thần kinh" không vậy!?

Danlambao - Trong buổi "giao lưu" với 500 sinh viên do Tỉnh đoàn cộng sản tổ chức vào ngày 15-08-2015 tại Trường Đại học Quy Nhơn, ông Ngô Bảo Châu tuyên bố con đường đúng đắn và thiết thực nhất trong công cuộc gìn giữ chủ quyền lãnh thổ, biển đảo, thể hiện lòng yêu nước trong giai đoạn hiện nay là nỗ lực học tập, tìm tòi nghiên cứu khoa học, mở rộng tri thức
Chẳng khác gì, ông khuyên các em học sinh: Tàu khựa nó chiếm biển Đông, nó đem giàn khoan vào thềm lục địa VN, nó xem biển Đông như ao nhà của nó, để rồi đánh, bắt, đâm đắm tàu đồng bào ngư dân Việt Nam... thì các em vẫn cứ tập trung học tập, chuyện quân xâm lược hãy... bỏ qua một bên!?
Ông Châu cho rằng "muốn bảo vệ chủ quyền lãnh thổ thì nghiên cứu về lịch sử, địa lý, luật pháp Việt Nam cũng như quốc tế cũng là điều cần thiết. Khi chúng đã đã có đủ tri thức, đất nước vững mạnh thì sẽ không có quốc gia nào dám xâm phạm lãnh thổ." (*)
Là một nhà toán học, logic đầy mình, mà ông lại "bị" quên một điều logic: Tàu cộng có chờ đến khi "chúng ta có đủ tri thức, đất nước vững mạnh" rồi chúng nó mới xâm lược đâu! Bắc Kinh xâm lược đã từ lâu, từ nhiều năm nay và vẫn còn tiếp diễn. 
Hơn nữa, liệu những công dân Việt Nam "có đủ tri thức" trong tương lai như ông mong mỏi sẽ là những con người can đảm, yêu nước, biết đau nỗi đau mất nước, biết nhục nỗi nhục mất nước nếu ngày hôm nay họ nghe lời ông, trùm mền, an nhiên tự tại chỉ tập trung vào chuyện học, nghiên cứu, mặc cho ngư dân bị hiếp đáp, bắt giết, mặc cho lãnh hải, lãnh thổ mất dần vào tay giặc?
Ông Châu khuyên các bạn trẻ sinh viên rằng: "muốn bảo vệ chủ quyền lãnh thổ thì nghiên cứu về lịch sử, địa lý, luật pháp Việt Nam cũng như quốc tế cũng là điều cần thiết." 
Lời khuyên này áp dụng rất tốt cho các trí ngủ. Xuyên suốt lịch sử Việt Nam và của cả thế giới, chưa bao giờ có chuyện một quốc gia có thể bảo vệ chủ quyền của mình chỉ bằng việc nghiên cứu sử-địa-luật. Bên cạnh đó:
- nghiên cứu lịch sử bị bóp méo và có nhiều điều láo khoét do các sử nô cộng sản viết ra có giúp được gì trong công cuộc bảo vệ chủ quyền!?
- hiểu rõ luật pháp Việt Nam vốn là luật rừng, một nền luật pháp vốn chỉ là công cụ của hệ thống chính trị độc tài - không có tam quyền phân lập - một nền luật pháp với những điều như 258 để tuỳ tiện bắt về đồn công an bất cứ công dân nào mặc áo HS-TS-VN... thì giúp được gì cho việc bảo vệ từng tất đất của cha ông!? 
Nghe lời ông Ngô Bảo Châu, đến lúc tri thức VN cao bằng đầu gối: hiểu được luật pháp cộng sản, lịch sử cộng sản... thì có lẽ Việt Nam đã trở thành một tỉnh lỵ của Tàu!

Học tập, nâng cao kiến thức, nghiên cứu khoa học... trong thời đại văn minh này là chuyện đương nhiên. Mỗi sáng trên địa cầu này, khi ánh thái dương vừa ló dạng thì hàng tỉ học sinh, sinh viên đã rời khỏi nhà, đến trường thực hiện chuyện đó. Điều cần nói, cần khuyên - nhất là trong tình trạng đất nước lâm nguy vì hiểm hoạ bành trướng Bắc Kinh - là bên cạnh chuyện đương nhiên đó, tuổi trẻ Việt Nam cần phải làm gì để bảo vệ Tổ quốc.
Nếu không khuyên được học sinh, sinh viên những điều mà khi nói ra, người ban lời khuyên cũng cần có chút lòng can đảm và tự trọng, thì có lẽ ông Ngô Bảo Châu chỉ nên tập trung vào chuyện ông giỏi nhất: phương trình toán học 1 + 1 = 2.
Nguồn: http://danlambaovn.blogspot.com/2015/08/ong-ngo-bao-chau-co-than-kinh-khong-vay.html#more
 
  • 21 bình luận  
  • Ngu sao Ngô Bảo Châu nói trái ý đảng vừa mất việc làm vừa bị vào nhà tù đếm lịch dài dài?!
       
    Đọc đâu đó, thấy có người gọi ráo sư toán NBC này là "con gà nuốt dây thun", thiệt tui thấy không có từ nào chính xác hơn. Nói thiệt, trí thức mà (ngu) như con gà nuốt dây thun NBC này, không biết phân biệt được chánh tà, chỉ biết mọp đầu vuốt đuôi bọn độc tài CS... thì cho dù có học đến 'thiên kinh vạn quyển' đi chăng nữa cũng chỉ đáng đem vất vào sọt rác!!!Xuân Tóc Đỏ
    Ráo sư ngô bảo TRÂU, hoặc là THẦN KINH HOẶC LÀ KHỐN NẠN, CHỨ CÒN GÌ NỮA, nói trắng ra sư sãi con mẹ mẹ gì thằng ngu như trâu bò ấy


    Ngô Bảo Châu khuyên sinh viên ráng học để giống mình, là ngươi trí thức nhưng ăn nói lộ ra mình là người trí ngủ. Ông Ngô Bảo Châu ơi, nói toẹt ra mình học được ba chữ là nhờ có đảng thổ tả CS, nên không thoát ra được, như cái đảng của ông, không thể thoát khỏi Tàu khựa. Ráng làm trâu cày cho đảng thổ tả xanh um, nhé ông Bảo Châu!
    • Đồ Tào Lao
      Đất nước mình rồi sẽ ra sao
      Với loại trí thức như thế nầy?
      Trí thức chồn lùi, đồ tào lao
      Bịnh hoạn hôi tanh, tiến sĩ giấy!
      Nông dân Nam Bộ
      https://sangcongpha1.wordpress...

    • Ông Ngô Bảo Châu nếu muốn thì nên bỏ ngành toán, nhảy sang lãnh vực chính trị, con đường hoạn lộ của Châu có thể sẽ thăng tiến rất nhanh đối với cộng sản. Những tên xuất thân từ thiến lợn, cai phu đồn điền, y tá trong rừng còn leo lên đến đỉnh quyền lực nhờ thói lưu manh thì với một Gs toán có khi Ngô Bảo Châu được tuyên giáo thổi lên thành "cha trẻ dân tộc" cũng không chừng.
      Ngược lại, nên giữ mồm miệng, với thường dân như tui có phát biểu linh tinh cũng không ai thèm "đá đồ chó chết". Ông Châu là người đã có chút tiếng tăm không nên vọng đọng, hậu quả về sau thật khó lường. Đối với loại trí thức mắc bệnh chàng hảng, đừng nghĩ học hàm học vị là mãi mãi trên đỉnh danh vọng, xã hội thay đổi từng ngày, và nữa, dù có địa vị cao trong xã hội mà nhân cách vứt đi thì cũng chẳng hơn gì dân bến xe, bến tàu. Hãy tỉnh táo và chúc ông khôn ngoan hơn trong đối nhân xử thế.
      Một cái đầu tỉnh táo, một trái tim trung thực và một linh hồn khiêm nhường, đó là ba người dẫn đường tốt nhất qua thời gian và cõi vĩnh hằng.
      A sound head, an honest heart, and an humble spirit are the three best guides through time and to eternity.
      Walter Scott.

    Tui nghĩ ông nội Bảo Châu nên tập trung về toán thì hay hơn. Chứ mỡ miệng ra thì bị "đụng tè le"'nên nhớ ông chỉ chuyên về toán thôi nhẽ. Trên thế giới có biết bao nhiêu nhà toán học nỗi tiếng và người ta rất khiêm tốn và chú trọng về toán thôi. Đừng thấy lũ bầy đàn Viêt gian cs đưa ông lên tới trời rồi nghĩ rằng ngành nào, chổ nào cũng có thể chỏ mõ vào được đâu à nha. Nhớ đó nghe cha nội, về toán thôi.
    À quên, đã là cháu ngoan yêu bác, yêu đảng như vậy sao lại phải lấy quốc tịch Tây và ở Mỹ để làm gì, sao không ở lại Vịt nam giúp đảng xây dựng thiên đàng Xã hội chủ nghĩa (xhcn) như vậy mới đúng chứ hay có "miu đồ" định "phân hoá" hay xin nhập tịch Mỹ thuộc lũ tư bản giẩy chết vậy cha?



    Một tấm hình nói lên tất cả. Miễn bàn?
    ...Còn tiếp

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2015

Mở mắt chưa? Tội ác man rợ của lính TC đối với các nữ tù binh CSVN trong chiến tranh 1979-1989 Mở mắt chưa!?

 Mở mắt chưa!?



Lê Thắng (Danlambao) - Nói tới sự tàn bạo, tham lam, lưu manh, lừa đảo, lật lọng, tráo trở của Tàu Cộng thì ta thấy ngay bản chất của CSVN, hay ngược lại, nhìn những bản chất này của CSVN là chúng ta hình dung ra bản chất của Tàu Cộng.


Chúng ta đang chứng kiến những tan hoang, đổ vỡ trên miền Bắc sau ngày 20/7/1954 và trên toàn nước sau ngày 30/4/1975 với tất cả sự tụt hậu về mọi mặt từ đạo đức, kinh tế, y tế, giáo dục, xã hội, đến văn hóa … thì chúng ta có thể tiên liệu được sự đổ vỡ toàn diện sau ngày mất nước thực sự về tay Tàu Cộng.


Tàu Cộng đã làm gì đối với Quân Đội Nhân Dân Việt Nam từ trước đến nay?

Tàu Cộng không chỉ dạy cho CSVN bài học năm 1979 mà còn mở các cuộc tấn công khác vào miền Bắc VN từ năm 1984 đế 1989.


- Xóa sổ hơn 3700 bộ đội QĐND ở núi Lão Sơn (do tướng CSVN bán đứng).


- Giết 64 hải quân CSVN tại đảo Gạc Ma (Trường Sa) do lệnh không bắn trả.


- Hãm hiếp và giết chết nữ tù nhân CSVN một cách dã man.


Xin trích một phần bài viết của tác giả Huỳnh Tâm sau đây:


“Một số Hải Âu, và NF3.86 đồng chứng kiến bi kịch khiếp đảm, rùng rợn cả người, cho đến mấy mươi năm sau hình ảnh thi thể của những nữ tù binh Việt Nam vẫn còn ám ảnh tâm trí họ. Họ không thể nào quên:

‒ Ngày 4/12/1987, D514, thuộc F199, có nhiệm vụ bảo vệ căn cứ bệnh xá Tập đoàn 25 Trung Quốc. Theo kế hoạch của bộ chỉ huy chiến trường. Di chuyển toàn bộ thương binh Trung Quốc ra khỏi vùng nóng, còn thương binh Việt Nam sẽ được di chuyển cuối cùng. Thực tế trong cuộc tháo chạy, họ đối xử phân biệt thương binh, đưa đến tình trạng mất kiểm soát căn cứ. Trong cơn binh biến hỗn tạp, binh lính D514 nổi cơn thèm khác dục tính, thi nhau hãm hiếp nữ tù binh cho đến chết và sau đó thủ tiêu thi thể. Họ đã chết trong đau đớn và tủi nhục mà không một ai biết đến, thương tổn lớn cho nữ tù binh Việt Nam. Khủng khiếp hơn nữa, nữ tù binh Việt Nam đã bị bọn giặc dã man Trung Quốc cắt lấy bộ ngực, bộ ngũ tạng và đôi bắp đùi chân tay để ăn thịt.





Bi kịch dã man này đã diễn ra từ lúc Đặng Tiểu Bình mở cuộc chiến xâm lấn Viết Nam vào ngày 17/2/1979 và kéo dài cho đến cho năm 1989. Không biết đã có bao nhiêu nữ tù binh Việt Nam rơi vào hoàn cảnh bị hãm hiếp và mất tích. Điều này hai đảng CS Việt Nam và Trung Quốc đã bí mật ém nhẹm, không hề một có tư liệu hay hồi ký nào xuất hiện ghi lại cuộc tàn sát những nữ thương binh này tại biên giới Lão Sơn, Lào Cai, Việt Nam. Người ta chỉ được biết qua truyền khẩu.


Những hình ảnh do chính quân đội Trung Quốc chụp lại cho thấy họ ung dung hành động theo bản năng thú tính tàn ác. Hình ảnh những nữ tù binh Việt Nam đã bị hãm hiếp tập thể cho đến kiệt sức, thân thể trần trụi, cho thấy sự ô nhục thảm khốc, xúc phạm đến nhân phẩm của người nữ tù binh Việt Nam. Những người lính Trung Quốc tàn nhẫn quá đáng, sau khi thỏa mãn dục vọng, họ cắt luôn những bộ phận nhạy cảm nhất trên người phụ nữ, khi chết thân thể nữ tù binh Việt Nam không còn nguyên vẹn. “



“Đi không được bao lâu lại thấy trước giao thông hào một thi thể trần trụi, nằm dài trên mặt đất, không có một thứ gì trên người, xem ra những thi thể vô danh tiếp tục xuất hiện.

Hải Âu DF-1, F67, tò mò, muốn biết vì sao có thi thể người phụ nữa ở giữa núi rùng đang có chiến tranh, khi dỡ tấm nilon ra, thấy một phần cây tròn đâm sâu vào trong cửa mình người phụ nữ, máu chảy ra nhiều đã đông đặc tự bao giờ, mồm còn hả to, có lẽ van xin sự sống, hai cánh tay sải rộng cho thấy đau đớn tận cùng vào lúc chết buông xuôi, xác đã lạnh, với những vết bầm tím vắt ngang dọc cả thân người, nơi bắp đùi có vết thương, những thanh nẹp băng bó vải thưa, gấp chữ V còn mới.” [1]

- Ép CSVN ký kết những hiệp ước bất bình đẳng do sự tham lam quyền hành của CSVN nên họ tự nguyện làm tay sai cho giặc.


Dưới đây là phần trích những đoạn lời giáo huấn của một nhân vật cao cấp Tàu Cộng trong cuốn băng ghi âm do Wikileaks tiết lộ:

“Trong tình thế hiện nay, Việt Nam không còn lựa chọn nào khác, không còn con đường nào khác hơn là trở về với tổ quốc Trung Hoa vĩ đại.

Ði với Mỹ chăng? Thì các đồng chí chạy đi đâu? Trở về với tổ quốc thì các đồng chí mới tiếp tục tồn tại như những ông chủ duy nhất trước hiểm họa của bọn dòi bọ đang tích cực phản công nhằm tống cổ các đồng chí ra khỏi chỗ ngồi của mình. Hãy tưởng tượng một ngày nào đó, các đồng chí không được ngồi ở bàn giấy trong công thự, mà phải đi lang thang ngoài đường kiếm việc làm. Thật khủng khiếp. Vì thế, chúng ta phải chiến đấu hết mình cho sự tồn tại của chúng ta, cho con cháu chúng ta, tương lai của chúng ta, của con cháu chúng ta. Quyết không để lọt vào tay kẻ khác.

Lũ dân chủ dòi bọ ấy có cả ở Trung Quốc. Tôi thừa nhận điều đó. Nhưng chúng tôi thẳng thắn trấn áp chúng thắng lợi. Nhưng ở Việt Nam tình trạng có khác. Chúng hung hăng hơn, lì lợm hơn, là do các đồng chí thiếu kiên quyết.

Nếu ở Trung Quốc có một Thiên An Môn, thì tại sao Việt Nam không có một cái tương tự? Tôi xin bảo đảm với các đồng chí rằng, Trung quốc sẽ tận tình chi viện cho các đồng chí, một khi có sự biến đe dọa quyền lợi của đồng chí, để bảo vệ các đồng chí. Trung Quốc không thiếu xe tăng dĩ chí trong vài Thiên An Môn.. Các đồng chí cứ hỏi Nông đồng chí (tức ông Nông Ðức Mạnh) xem Hồ đồng chí (tức là Hồ Cẩm Ðào) đã hứa hẹn gì trong cuộc gặp gỡ cấp cao vừa rồi. Nhưng đó là trong tình huống hiện nay. Trong tương lai thì hai nước đã là một, thì sẽ không phải như vậy.

Việc Việt Nam trở về với tổ quốc Trung Hoa vĩ đại là việc trước sau sẽ phải đến. Không sớm thì muộn. Mà sớm thì hơn muộn. Trong lịch sử, Việt Nam từng là quận huyện của Trung Quốc, là một nhánh của cây đại thụ Trung Hoa. Trung Quốc và Việt Nam là một. Ðó là chân lý đời đời. Ðó cũng là lời của Hồ đồng chí (tức là ông Hồ Chí Minh) trong lễ tuyên thệ gia nhập đảng cộng sản Trung Quốc. Hồ đồng chí tôn kính còn dạy: “Trung Quốc, Việt Nam như môi với răng. Môi hở thì răng lạnh.” Có nghĩa là hai nước là hai bộ phận trong cùng một cơ thể. Nông đồng chí (tức là đồng chí Nông Ðức Mạnh) từng tự hào nhận mình là người Choang (Zhuang) trong cuộc gặp gỡ các đại biểu trong Quốc Vụ Viện. Mà dân tộc Choang là gì? Là một bộ phận của đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.”



“Tuy nhiên, tôi đặc biệt lưu ý các đồng chí là phải tiến hành kín đáo, để mọi việc chuẩn bị diễn ra như bình thường, không nhận thấy được. Trong khi chưa được hợp nhất, trung ương chính phủ, cũng như các tỉnh chính phủ, tuyệt đối không lộ ý đồ. Thỉnh thoảng cũng phải cho phát ngôn nhân trung ương chính phủ nói dăm ba câu phản đối về chủ quyền Tây Sa và Nam Sa. Và cho phép các báo đăng vài bài chiếu lệ về biên giới và hải đảo với mọi sự cố xảy ra trên biển như vừa rồi. Cứ tiếp tục ám chỉ một nước ngoài nào đó, hoặc một tàu lạ nào đó, không rõ quốc tịch là được.”

--

“Phải trấn an các cán bộ các cấp, từ trung ương cho đến địa phương để họ thấy rằng sau hợp nhất, mọi vị trí quyền lợi, bổng lộc của họ không bị suy suyển. Các đơn vị hành chính sẽ được giữ nguyên trong một thời gian dài trước khi áp dụng mô hình hành chánh chung của toàn quốc. Việc này rất quan trọng.

Xin các đồng chí chớ coi thường. Lãnh đạo từ trung ương cho đến địa phương có thông thì dân mới thông. Nhân dân đã được giáo dục chu đáo trong nhiều năm, tinh thần tuyệt đối phục tùng lãnh đạo. Nhưng nếu họ thấy cấp trên của họ giao động, tư tưởng bất thông thì chính họ cũng sẽ giao động theo, trở thành mồi ngon cho những tư tưởng dân tộc chủ nghĩa.” [2]


Với chừng ấy dữ kiện, chúng ta thấy rằng Tàu Cộng đã có âm mưu thôn tính VN từ lâu, lính Trung Cộng thì tàn ác, trong khi đó, những nhà lãnh đạo CSVN thì tham lam nhưng hèn nhát, nhu nhược nên cam tâm bán đứng quân đội của mình, dân của mình và đất nước mình cho Tàu Cộng.


Cũng với chừng ấy dữ kiện, chúng ta thấy được tại sao những gì Nguyễn Tấn Dũng nói và những gì Phùng Quang Thanh nói có mâu thuẫn với nhau và tại sao Nguyễn Phú Trọng vẫn còn giữ im lặng. Và tại sao không một người nào trong chính phủ và đảng lên tiếng cùng toàn dân về hiện tình đất nước.


Chúng ta cũng hiểu tại sao không có một hành động cụ thể nào buộc Tàu Cộng rút giàn khoan HD 981 mà chỉ đưa Cảnh sát biển ra làm trò hề. Theo các quốc gia khác, quân đội bảo vệ dân làm ăn, chỉ có VN là xúi dân ra làm ăn không có sự bảo vệ của chính quyền. Mấy năm nay, chính quyền vẫn không có một phản đối thỏa đáng nào đối với việc các ngư dân VN bị Tàu Cộng ức hiếp.


Chúng ta cũng hiểu tại sao một mặt Nguyễn Tấn Dũng tố cáo Tàu Cộng mà một mặt khác gởi tin nhắn yêu cầu đừng biểu tình, một mặt cho công an giả dạng xúi đốt các công ty ngoại quốc và một mặt đàn áp những người biểu tình yêu nước. Ngay cả một nữ lưu tụ thiêu cho đại nghĩa cũng bị nhà nước hết lời xuyên tạc.


Chúng ta cũng hiễu tại sao Nguyễn Tấn Dũng hứa bảo đảm an ninh cho các công ty nước ngoài mà không bảo đảm an ninh cho ngư dân Việt Nam.


Tàu Cộng sẽ tấn công VN khi chính quyền CSVN lung lay. Tới khi ấy, QĐND cũng sẽ được lệnh “không bắn trả” để làm bia cho lính Tàu Cộng. Nếu quyết định không đánh trả, tại sao CSVN còn động viên lính _ để nướng thêm thanh niên VN?


Chúng ta cũng hiểu thêm rằng: “Đứng dưới ngọn cờ vinh quang của đảng là đứng dưới ngưỡng cửa thần chết”.


Ai biết? Ai làm?

Bao nhiêu năm nay, từ những mật ước bất bình đẳng đến những tổn thất sinh mạng của lính, của tù binh CSVN, của dân VN đã bị bưng bít. Ai biết?


Ngày nay, nhờ hệ thống thông tin toàn cầu mà nhiều bí mật động trời đã được tiết lộ. Nhưng, câu hỏi vẫn là: Ai biết? Một triệu, hai triệu người truy cập được các diễn đàn, các blogger đều biết. Còn cả 80 triệu người Việt khác có biết không? Thế thì làm sao cho họ biết sự thật. Những người lính QĐND VN làm sao biết được sự thật? Làm sao họ hiểu được trước khi mất nước thì họ bị bán đứng rồi. Làm sao người công an biết rằng khi mất nước thì mất đảng và họ cũng bị biến mất luôn.


Ai sẽ làm việc này? Chắc chắn những người Việt không cam tâm làm “dân Tàu Cộng” phải đứng lên, đi từ một ngọn lửa nhỏ để thành đám cháy lớn. Làm sao làm được việc nhưng cũng tránh được tình trạng một Thiên An Môn thứ hai. Phải vận dụng TRÍ để sáng tạo những phương cách tốt. Phải vận dụng phương tiện thích hợp với điều kiện có được.


Tàu Cộng đang làm những gì mà CSVN đã làm khi cưỡng chiếm miền Nam nhưng tráo trở hơn, lật lọng hơn và lưu manh hơn.


Chuyện đặt giàn khoan của Tàu Cộng ở biển Đông cũng giống như chuyện ngưng bắn da beo hay ngưng bắn tại chỗ trong Hiệp Định Paris 1973 để rồi, sau khi các vở kịch hạ màn thì nhiều giàn khoan khác của Tàu Cộng sẽ mọc đầy ở vùng biển Đông.


CSVN đang bị chiếu tướng? Chỉ có cách duy nhất là bỏ đi bàn cờ đang bí để lịch sử đưa bàn cờ mới, xóa đi những thỏa hiệp bất bình đẳng, xóa đi nỗi nhục này để cứu lấy nước nhà.


CSVN đang làm trò hề trên sân khấu chính trị? Hãy mở mắt và làm cho dân Việt đồng loạt mở mắt để từ sự mở mắt đó mà tiến tới những hành động cụ thể.


Đừng coi thường sức mạnh của toàn dân. Lịch sử VN đã chứng minh. Lịch sử thế giới cũng đã chứng minh điều đó.

Lê Thắng
danlambaovn.blogspot.com

__________________________________

Chú thích:

[1] [2]. Giặc đã ùa vào nhà Việt Nam - Kỳ 7 của tác giả Huỳnh Tâm được đăng trên ethongluan



+++++++++++++++++++++

Hành vi man rợ của bộ đội Trung Cộng đối với các nữ tù binh cộng sản Việt Nam...
Hãy chắc chắn là quý vị đủ sức chịu đựng để đọc bài viết này, vì những hình ảnh tài liệu trong bài này vô cùng tàn khốc. Nhưng đây là dẫn chứng duy nhất để tố cáo những hành vi man rợ của quân đội Trung Quốc đối với các nữ tù binh Việt Nam trong cuộc chiến biên giới Việt Trung kéo dài từ năm 1979 cho đến năm 1989. Đảng CSVN đã giấu nhẹm tất cả mọi tin tức liên quan đến cuộc chiến này. Tác giả Huỳnh Tâm viết bài cho biết ông viết thay cho những nén hương gởi đến vong hồn những nữ tù bình Việt Nam đã hy sinh và chết một cách ô nhục cho Tổ Quốc Việt Nam mà không được một ai ghi nhớ. Lịch sử Việt Nam chưa bao giờ có cảnh tượng thảm thương như thế này.

=================================

“…Nhân dân Việt Nam hầu như không biết gì về chiến tranh biên giới 1979 và trận chiến khốc liệt nhất 1984-1989. Họ đang tìm cách xóa nhòa những ký ức về những cuộc chiến này. Đảng CS Việt Nam ngày nay đã hiện nguyên hình một tên đại bịp, dối trá đứng trên lịch sử, phá tan hoang dân tộc Việt Nam…”

<IMG style="LINE-HEIGHT: 1.22em" border=0 hspace=5 vspace=5 align=middle>

Tội ác chiến tranh, lửa bốc khói ô nhục

Đêm 4/12/1987, pháo binh Việt Nam tăng cường lửa cối pháo trong vòng 43 phút, rót xuống đầu binh lính Trung Quốc. Toàn vùng biên giới Lão Sơn tràn ngập một màu lửa đỏ cháy ngùn ngụt, khốc liệt. Cùng vào thời điểm này, pháo binh Việt Nam bất ngờ đánh trúng vào kho đạn của núi 277, thuộc Sư đoàn 199 Trung Quốc, kéo theo hàng loạt đạn pháo liên tục nổ ầm ì, trên mức độ bình thường; đạn cày tung toé đất đá, bụi, khói lửa bay mịt mù. Đứng giữa chiến trường ngơ ngác trước cảnh điêu tàn chưa bao giờ thấy, binh lính Trung Quốc chui rúc xuống giao thông hào sâu trong lòng đất, chỉ để lại trên mặt đất những tên lính thủ chiến. Bọn họ đã trở thành một loài côn trùng lớn bé lúc nhúc đi tìm chỗ dung thân, nhưng tất cả hầu như bị hủy diệt vì lửa đạn.

Đạn pháo rung chuyển mạnh, từng phút một, đã đánh thức cả vùng biên giới núi Lão Sơn. Quân đội Trung Quốc từ lâu vẫn xay mê với chiến thuật biển người. Lần này chiến binh Việt Nam dùng pháo binh mạnh, đàn áp chiến lũy Trung Quốc và cho họ một bài học chiến sự. Quả nhiên những tên bành trướng Trung Quốc đã tỉnh ngộ không còn xem thường hỏa lực tác chiến của chiến binh Việt Nam.

Hiện thời Sư đoàn 199 và 67 vẫn ra sức cố thủ để còn đất dung thân, tất yếu phải thay đổi chiến thuật, không tin tưởng nhiều vào mật danh do những tình báo Hoa Nam cung cấp và những tên phản dân tộc Việt Nam đang bị bộ máy chiến tranh Trung Quốc nghi ngờ. Có thể uy tín của họ đang xuống thấp, bởi trận mưa cối pháo vừa rồi, do pháo binh Việt Nam tự phát, cho nên tình báo Hoa Nam không có sự kiện để đưa vào kế hoạch chiến trường Lão Sơn.

Cùng ngày, quân đội Việt Nam ngừng bắn pháo trước một giờ, tạo cơ hội thuận lợi cho những đơn vị quân đội Trung Quốc di chuyển đến vị trí phòng thủ mới, và bệnh xá Tập đoàn 25 đồng di chuyển thương binh đến vị trí an toàn. Những quân đoàn Trung Quốc, hối hả tổ chức lại kế hoạch phòng ngự, lệnh tiến hành cố thủ 45 đỉnh núi thuộc vùng núi Lão Sơn, bảo đảm kiên cố chiến lược, mặt khác kết nối toàn vùng, bao vây quân địch (Viêt Nam), cho đến chiến thắng cuối cùng.

Trong cảnh hỗn mang rối loạn hàng ngũ tại bệnh xá Tập đoàn 25, những thi thể của những nữ tù binh Việt Nam bất ngờ bị phơi bày. Trên lý thuyết, những nữ tù binh đến đây điều trị thương tích nhưng không may cho họ vào thời điểm này, họ lâm vào cảnh ngộ vô cùng bi đát và thảm khốc. Nữ tù binh Việt Nam không chết vì súng đạn, mà chết vì bị hãm hiếp. Những xác chết này nằm lăn lóc, thân thể trần trụi, chết trong căm hờn tủi nhục, đôi môi mím chặt đau đớn, phá tan tất cả thân xác của phụ nữ Việt Nam. Không ai có thể ngờ ở chốn chiến trường lại có cảnh tượng thô bạo như vậy, khó ai tin được người lính Trung Quốc dã man đến thế!

Sự thật trần trụi kinh hoàng

Một số Hải Âu, và NF3.86 đồng chứng kiến bi kịch khiếp đảm, rùng rợn cả người, cho đến mấy mươi năm sau hình ảnh thi thể của những nữ tù binh Việt Nam vẫn còn ám ảnh tâm trí họ. Họ không thể nào quên:

‒ Ngày 4/12/1987, D514, thuộc F199, có nhiệm vụ bảo vệ căn cứ bệnh xá Tập đoàn 25 Trung Quốc. Theo kế hoạch của bộ chỉ huy chiến trường. Di chuyển toàn bộ thương binh Trung Quốc ra khỏi vùng nóng, còn thương binh Việt Nam sẽ được di chuyển cuối cùng. Thực tế trong cuộc tháo chạy, họ đối xử phân biệt thương binh, đưa đến tình trạng mất kiểm soát căn cứ. Trong cơn binh biến hỗn tạp, binh lính D514 nổi cơn thèm khác dục tính, thi nhau hãm hiếp nữ tù binh cho đến chết và sau đó thủ tiêu thi thể. Họ đã chết trong đau đớn và tủi nhục mà không một ai biết đến, thương tổn lớn cho nữ tù binh Việt Nam. Khủng khiếp hơn nữa, nữ tù binh Việt Nam đã bị bọn giặc dã man Trung Quốc cắt lấy bộ ngực, bộ ngũ tạn và đôi bắp đùi chân tay để ăn thịt.

<IMG style="LINE-HEIGHT: 1.22em" border=0 hspace=5 vspace=5 align=middle>

Bi kịch dã man này đã diễn ra từ lúc Đặng Tiểu Bình mở cuộc chiến xâm lấn Viết Nam vào ngày 17/2/1979 và kéo dài cho đến cho năm 1989. Không biết đã có bao nhiêu nữ tù binh Việt Nam rơi vào hoàn cảnh bị hãm hiếp và mất tích. Điều này hai đảng CS Việt Nam và Trung Quốc đã bí mật ém nhẹm, không hề một có tư liệu hay hồi ký nào xuất hiện ghi lại cuộc tàn sát những nữ thương binh này tại biên giới Lão Sơn, Lào Cai, Việt Nam. Người ta chỉ được biết qua truyền khẩu.

Những hình ảnh do chính quân đội Trung Quốc chụp lại cho thấy họ ung dung hành động theo bản năng thú tính tàn ác. Hình ảnh những nữ tù binh Việt Nam đã bị hãm hiếp tập thể cho đến kiệt sức, thân thể trần trụi, cho thấy sự ô nhục thảm khốc, xúc phạm đến nhân phẩm của người nữ tù binh Việt Nam. Những người lính Trung Quốc tàn nhẫn quá đáng, sau khi thỏa mãn dục vọng, họ cắt luôn những bộ phận nhạy cảm nhất trên người phụ nữ, khi chết thân thể nữ tù binh Việt Nam không còn nguyên vẹn.

Không có nỗi nhục nào hơn nỗi nhục trên đất Việt quê hương của mình, chính mình bị làm tù binh chiến tranh dưới tay quân đội Trung Quốc. Họ xem nữ tù binh Việt Nam như một món vật mua vui sinh lý. Những ca hãm hiếp, chôn vùi thi thể nữ tù binh không chỉ xảy ra một lần. Những cấp chỉ huy Trung Quốc vờ không biết, và ém nhẹm nội vụ nữ tù binh Việt Nam bị chôn vùi dưới lòng đất lạnh, mộ phần vĩnh viễn vô danh. Hãi hùng hơn nữa, đảng CS Việt Nam không hề lên tiếng và bày tỏ tri ân và thương tiếc người lính xấu số đã hy sinh mạng sống trên chiến trường! Quả thật vô cùng bất hạnh khi con người sinh rồi mất tích không ai biết xác chôn nơi nào để người thân cầu siêu.

Trên chiến trường, cả hai bên Việt Nam-Trung Quốc đều có tù binh. Phía Việt Nam luôn luôn ưu đãi các tù binh chiến tranh Trung Quốc. Trái lại tù binh Việt Nam, nhất là nữ tù binh, đã bị Trung Quốc đối xử tàn nhẫn, xem đây một thứ rác phế thải không tái chế. Trung Quốc chưa bao giờ tôn trọng theo lời cam kết "không hành động tàn bạo hay gây sốc đối với tù binh nữ giới". Những ai có đến hiện trường tìm hiểu và chứng thực quân đội Trung Quốc vô nhân đạo, đối xử với nữ tù binh rất tàn ác. Cộng sản Trung Quốc dàn cảnh chụp hình những nữ tu bình Việt Nam ở trong trại giam được đối xử tử tế, nhưng người biết chuyện thấy rõ đây chỉ là trò trình diễn nhân đạo có tính toán chính trị.

Trên hành trình di chuyển đến điểm núi 255, trong tôi có lắm suy nghĩ cuồng kháng, muốn hét lên một tiếng thật lớn để phá tan những uất hận cho những oan hồn của những nữ tù binh bị hãm hiếp đến chết. Tiếng kêu uất nghẹn, không thành lời. Tôi vẫn chưa hình dung được một phóng sự nào nói về nữ tù binh Việt Nam, mà tôi đã gặp trên đường đi. Hình ảnh những tử thi của nữ tù binh vẫn còn dán cứng vào mắt, trong tim, càng suy nghĩ nhiều càng rối rắm không đầu đuôi sự kiện, cứ thế theo bước chân hối hả. Đi không được bao lâu lại thấy trước giao thông hào một thi thể trần trụi, nằm dài trên mặt đất, không có một thứ gì trên người, xem ra những thi thể vô danh tiếp tục xuất hiện.

<IMG style="LINE-HEIGHT: 1.22em" border=0 hspace=5 vspace=5 align=middle>

Hải Âu DF-1, F67, tò mò, muốn biết vì sao có thi thể người phụ nữa ở giữa núi rùng đang có chiến tranh, khi dỡ tấm nilon ra, thấy một phần cây tròn đâm sâu vào trong cửa mình người phụ nữ, máu chảy ra nhiều đã đông đặc tự bao giờ, mồm còn hả to, có lẽ van xin sự sống, hai cánh tay sải rộng cho thấy đau đớn tận cùng vào lúc chết buông xuôi, xác đã lạnh, với những vết bầm tím vắt ngang dọc cả thân người, nơi bắp đùi có vết thương, những thanh nẹp băng bó vải thưa, gấp chữ V còn mới.

Hải Âu DF-1, F67 khẳng định:

– Chính thi thể nữ tù binh Việt Nam đang điều trị tại bệnh xá của Tập đoàn 25.
Riêng tôi đoan quyết:

– Nữ tù binh này người Việt Nam, vì trên nét mặt rất Việt.

Tôi điềm tĩnh lại, muốn làm một cử chỉ nhỏ, rồi tự hỏi:

– Có nên thực hiện một việc nhẹ mà lại vô cùng nặng "tình lý" không, và cũng có nhẽ hổ thẹn với đời chăng?

Tôi lấy quyết định vì đồng tộc Việt, tự khom lưng xuống, đôi tay rút thanh cây gỗ tròn từ trong cửa mình người phụ nữ, máu ứ động trong người phun ra thành vòi đã ngã màu đỏ bầm. Mọi người trố mắt nhì nhau, ngạc nhiên thấy thanh cây gỗ tròn, bán kính 0,5 mm, đầu hơi nhọn, dài 2 m, đâm sâu vào người gần 4 mm, cả người tôi toát mồ hôi lạnh.

Nhân tiện có sẻng cá nhân, chung nhau đào huyệt, 15 phút sau hoàn tất, bắt tay vào tẩm liệm, tiễn người nữ tù binh xấu số xuống lòng đất quê hương. Trên phần mộ có cắm sâu cột gỗ 1,5 mét. [1]

Hải Âu DF-1, D350, cho biết:

– Trước đây vài giờ nhận được tin, bệnh xá Tập đoàn 25, chuyển thương binh đến nơi an toàn, không ngờ lại có sự kiện nữ tù binh Việt Nam bị hãm hiếp đến thế này!

Tại sao Đảng CSVN lại che giấu những tội ác của Trung Cộng?

Tại mặt trận biên giới Tây Bắc Việt Nam từ 1979-1987, đảng CS Việt Nam biết rõ những sự kiện này, nhưng đã im lặng, giấu nhẹm không hề công bố về số phận của những nữ tù binh bị hãm hiếp, quằn quại trên chiến trường, đối mặt với những tên lính vô cảm của Trung Quốc.

Ngoài ra, quân đội Trung Quốc đã từng vấy máu tanh, tấn công bệnh xá của Việt Nam, cướp đi những nữ thương binh và cả nữ y tá, chỉ để làm một việc bất nhân hãm hiếp, rồi sau đó thủ tiêu. Quân đội Trung Quốc không thua gì thảo khấu, cực kỳ tàn nhẫn.
Chúng tôi tiếp tục lên đường, từ xa, ở phía trước lưng núi 221, đã có tiếng cầu cứu quen thuộc "Cứu tôi, cứu tôi", bằng ngôn ngữ Việt, dù biết kêu vô vọng bởi không còn ngôn ngữ nào khác, âm ngữ của mẹ Việt bao dung, làm động cơ thôi thúc thành lời, đang vang động trời đất bao la. Tiếng kêu vào không trung tuyệt vọng, hay tiếng kêu cứu trong hy vọng mong manh.

Phát hiện trong tiếng "Cứu tôi, cứu tôi" có âm lượng thân thương, từ xa đã rót vào tai, phản ứng tự nhiên tay làm hiệu nhờ những Hải Âu tiến đến điểm có tiếng âm thanh người Việt Nam.

<IMG style="LINE-HEIGHT: 1.22em" border=0 hspace=5 vspace=5 align=middle>

Không sai người nữ chiến binh rơi vào tay lực lượng quỉ râu xanh Trung Quốc, lúc chạm mặt, bọn chúng cả thảy nửa Tiểu đội lật bật mặc quần, và chạy xuống núi, chỉ còn lại một tên Hán vẫn lõa lồ chưa kịp mặt quần, đang gọi điện báo, riêng nữ tù binh Việt Nam thân thể xòa dài dưới đất, thân lết bết khó nhọc, tay túm lấy chiếc váy để che hạ thể, do bệnh xá cấp, ể oải ngồi dậy với tư thế sợ hãi.
Tôi hỏi bằng ngôn ngữ mẹ đẻ thân yêu:

– Em, thể nào, cho anh biết, vì cớ nào lại có mặt ở đây?

Trên khuôn mặt của cô ta, có cả hai nét mặt, vừa mừng, vừa sợ, cô nói:

– Em muốn biết quý anh là ai ?

– Em đừng sợ, ở đây không tiện tỏ hết lời. Em tự nhiên theo các anh thì may ra sống.

Tôi ra hiệu, nhờ Hải Âu trừng trị tên Hán, không ngờ Hải Âu rút súng ra chuẩn bị bắn, tôi ngăn cản lại kéo Hải Âu ra xa nói nhỏ:

– Anh phải lấy thẻ số quân, tên tuổi, đơn vị, rồi tặng cho y vài cú đạp mạnh, sau đó cài một quả lựu đạn cho nổ máy điện đàm, tiếp theo bắng dưới chân để y chạy thoát, cho y sống sau này sẽ làm nhân chứng tội ác chiến tranh, những tên khả ố này phải treo tội ác lơ lửng trên đầu, không thể tha thức để chúng nó ung dung sống trong trạng thái bình an ngoài vòng pháp luật. Hải Âu có đồng ý phương thức giải quyết này không?

– Vâng, thưa anh, thượng sách, tôi thực hiện theo ý của anh.

Giải quyết nhanh tay, tên Hán chạy mất dạng, chúng tôi lên đường, nói:

– Mời cô em, cùng đi với chúng tôi.

– Thưa, em không thể đi được vì bên hông trái trúng thương nặng, và bị 6 thằng lính Trung Quốc hãm hiếp hơn 3 giờ liền, em không còn sức để đứng lên, các anh cứ đi, em chết ở đây cũng toại nguyện lắm rồi, và tạc dạ nhớ ơn của quý anh cứu sống, em xin cúi đầu bái tạ ân nhân cứu mạnh, đa tạ quý anh.

Cô ấy vái lạy như tế sao, như người lên "đồng cô" tại Điện Hòn Chén, đối diện lăng Vua Minh Mang, Huế. Vội vã đỡ cô ấy, nói:

– Chúng tôi xin cô đừng xá nữa.

Cùng lúc tôi nhờ những Hải Âu thi nhau cõng cô ấy, với sức nặng 50 ký ngoài, không là bao, tuy nhiên đi đường xa có vấn đề, trên đường đi nhân tiện hỏi về thân thế và sự nghiệp của cô ấy:

– Em có thể cho biết quý danh để tiện mồm được không?

– Dạ, em tên Trần Thị M…..thuộc đơn vị E81, F365, QK2. Quân hàm Thiếu úy, bị thương đêm 28/11/1987, sáng 29/11/1987, em bị lính Trung Quốc bắt làm tù binh. Quê quán thị xã Lào Cai, địa chỉ số: 74, đường..........

Đã đi được 1 giờ đường, tôi nhờ Hải Âu DF-1, F138 tiếp sức cõng cô M.....1 giờ nữa đến căn cứ 255 của Sư đoàn 138 thuộc Quân đoàn 46 Trung Quốc. Thấy cô M.....ngủ say, vô tư trên lưng của Hải Âu, có dáng mệt mỏi. Tôi đề nghị Hải Âu:

– Nhờ anh Hải Âu DF-1, F138 đưa cô này đến bệnh xá Quân đoàn 46 để điều trị, khai báo theo thủ tục tù binh, tùy anh ứng biến.

– Vâng, tôi hiểu phải làm thủ tục như thế nào rồi.

– Cũng nhờ anh thường xuyên đến bệnh xá thăm cô ấy, sau đó anh liên lạc với bệnh xá hỏi họ sẽ đưa cô này đến trại tù binh nào, nhớ anh cho tôi biết địa chỉ để đến thăm cô ấy nhé.

– Vâng, đúng thế phải làm thủ tục nhập trại tù binh, theo qui chế chiến tranh.

Cô M....vừa tĩnh dậy hỏi:

– Thưa, quý anh đã đến nơi chưa?

– Chỉ còn 5 phút nữa là chúng ta chia tay, anh Hải Âu DF-1, F138 đưa cô đến bệnh xá Quân đoàn 46, còn chúng tôi tiếp tục hành trình, sau khi cô ổn định thủ thục tù binh, tôi đến trại thăm cô và những anh em tù binh đồng hương.

Đến đây chúng tôi và cô M..... tạm biệt đi hai hướng, cô M....hỏi:

– Thế thì anh tên gì để báo ân?

– Không tiện sẽ có ngày gặp lại, chào tạm biệt cô M.....

Trên đường đi tôi suy nghĩ nhiều về thân phận làm người phụ nữ Việt Nam quá gian nan, phải tiếp nhận những ngỡ ngàn trong chiến tranh phức tạp. Nhờ tiếp cận mới nhận diện bộ mặt thật của đảng CS Việt Nam và Trung Quốc, nay đã hiện rõ về họ. Chính họ am tường những tội phạm chiến tranh, biết những trường hợp hãm hiếp nữ tù binh, thế nhưng vẫn làm ngơ không can thiệp, trái lại còn khuyết khích đối xử tồi bại hơn, xâm phạm tiết hạnh của nữ tù binh, hai đảng CS không hề có cảm giác xấu hổ đối với hai dân tộc, cho đến nay hồ sơ hãm hiếp tù binh vẫn bí mật khép kín.

Rõ ràng đảng CS Việt Nam đã đồng lõa trong nội vụ này, và không lên tiếng phản kháng Trung Quốc về sự kiện nữ tù binh Việt Nam bị hãm hiếp. Đảng CS Việt Nam đã để lộ "lề thói" chư hầu, coi như đã hết thuốc chữa trị. Họ sống ung dung, vô trách nhiệm trước dân tộc Việt Nam. Hy vọng một ngày, sự kiện về nữ tù binh Việt Nam được bạch hoá, về mọi hành vi dã man, kinh tởm sẽ có lúc hiển thị, thay lương tâm nhân loại, công bố cáo bạch.

Người nữ tù binh Việt Nam còn phải chịu đựng quá nhiều nghịch cảnh bi thương khác, như trường hợp nữ tù binh bị hãm hiếp mang thai, giam hãm nơi bệnh xá bí mật, họ bị đem ra trừng phạt bằng phẫu thuật cắt bỏ tứ chi, chôn sống và ức bách. Có những trường hợp bị tiêm thuốc tuyệt tiêu khả năng sinh đẻ! Tại chiến trường Lão Sơn, CS Trung Quốc đã có sẵn kế hoạch bẩn thỉu vừa hãm hiếp tập thể vừa trừng phạt. Có một số nữ tù binh Việt Nam sống không bằng chết, đành quyên sinh để đổi lấy trinh tiết.

Cảnh tượng hãm hiếp không đơn lẻ nhưng được thi hành rộng rãi tại chiến trường Lão Sơn. Trong cuộc chiến biên giới Việt –Trung, cả hai đảng đều có cùng một mẫu số hèn hạ, tạo ra quá nhiều bạo lực, và phủ nhận hành vi tội ác trước hai dân tộc Việt-Hán.

Vẫn chưa hết, nữ từ binh Việt Nam gặp phải trăm ngàn hung thủ gian ác Hán bao quanh, chúng muốn sự thống khổ của người phụ nữ Việt Nam kéo dài lê thê suốt cuộc đời bằng những sĩ nhục về tinh thần lẫn thể xác. CS Trung Quốc không những làm ngơ mà lại khuyến khích cho phép binh sĩ chà đạp thân thể của người phụ nữ Việt Nam. Họ Đặng là thủ phạm nhưng không ai có thể quy trách nhiệm lên nhà tổ chức chiến tranh họ Đặng này. Đúng là một bè lũ ký sinh hoại loạn. Họ dùng 107 nữ tù binh Việt Nam làm trò giải trí vài lần hãm hiếp tập thể để phục vụ chiến trường.

<IMG style="BORDER-LEFT-WIDTH: 0px; BORDER-RIGHT-WIDTH: 0px; BORDER-BOTTOM-WIDTH: 0px; LINE-HEIGHT: 1.22em; BORDER-TOP-WIDTH: 0px; border-image: none" border=0 hspace=5 vspace=5 align=middle>

Nhân dân Việt Nam hầu như không biết gì về chiến tranh biên giới 1979 và trận chiến khốc liệt nhất 1984-1989. Đảng CS Việt Nam thành công tước đoạt quốc gia Việt Nam. Việc nước đại sự biến thành của riêng họ không một người dân nào được đụng vào! Họ đang tìm cách xóa nhòa những ký ức về những cuộc chiến này. CS Việt Nam ngày nay đã hiện nguyên hình một tên đại bịp, dối trá đứng trên lịch sử, phá tan hoang dân tộc Việt Nam.

Từ ngày 17 tháng 2 năm 1979 cho đến nay đã trải qua 34 năm, đảng CS Việt Nam vẫn bí mật ém nhẹm không công bố thống kê, tổn thất chiến tranh, tài sản nhân dân, tài sản quốc gia, biên giới lãnh thổ mất bao nhiêu cây số, quân số tham chiến, tử vong, thương binh, tù binh nam nữ được trao trả, mất tích, địch đối xử thế nào với tù binh Việt Nam. Sau cuộc chiến đảng CS Việt Nam chưa hề có ưu đãi xứng đáng nào đối với thương binh, gia đình tử sĩ, v.v...

Đảng CS Việt Nam có thể bóp méo suy nghĩ người dân Việt Nam được một ngày, chứ không thể thay đối vĩnh viễn, bởi những hành động dối trá và lừa bịp không thể tồn tại lâu dài. Nếu lịch sử là một chuỗi dài những kịch bản trên sân khấu, đảng CS Việt Nam chỉ là một kịch bản tồi dở, màn hạ xuống là hết. Nhân dân Việt Nam không phải là con rối để mọi khuynh hướng chính trị đùa cợt.

Nước Việt Nam tồn tại cho đến ngày nay là nhờ ở một hằng số bất biến: chống xâm lược phương Bắc. Dân tộc Việt Nam có phương thức dựng nước bẳng "tình nghĩa đồng bào" sẽ đối phó quyết liệt như lịch sử dân tộc Việt Nam đã từng bao lần thể hiện. Gần đây Trung Quốc đã xua quân mở những cuộc chiến tranh cướp biên giới đất liền và biển đảo của Việt Nam vào những năm 1956, 1972, 1974, 1979, 1984 và 1989, đó là chiến tranh bi thảm đến từ phương Bắc, khơi lại lên vết thương lịch sử dân tộc Việt Nam khó thể quên được.

Dân tộc Việt Nam không thể quên những lời truyền dạy năm 1978 của Đặng Tiểu Bình: "Ta muốn chiến thắng Việt Nam hãy thực hiện giết sạch, đốt sạch, hãm hiếp sạch. v.v..."

Lời tuyên bố phi nhân của họ Đặng, chống nhân loại, chỉ thị cho quân đội Trung Quốc nổi sóng gió máu tanh, hằng ngàn người Việt vô tội, dân lành bị hành hạ tại các tỉnh biên giới, như thị trấn Đồng Chúc, Hưng Đạo, Thanh Thủy, Vị Xuyên.

Những tỉnh Cao Bằng, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Lạng Sơn, Quảng Ninh, người chết trôi sông, thi thể mất đầu, và thê thảm hơn nữa thân thể phụ nữ loã lồ, cây thọc vào cửa mình, trẻ em vô tội xác lìa hai nơi, chưa kể về những cảnh chết của người du kích địa phương v.v…

Trung Quốc khuyến mại hận thù trên tầm quyết sách. Khi có điều kiện, binh lính Hán triều không cần suy nghỉ, sẵn sàng vấy máu trên mười đầu ngón tay. Tính khoan dung, hiền hòa nhường cho chỗ thú tính man rợ, tàn ác. CS Trung Quốc chưa bao giờ biết tôn trọng nhân phẩm con người, chỉ biết giết, giết và CS Việt Nam, đệ tử thân tín của đàn anh phương Bắc cũng dùng quỉ-thuật giết người đôi khi còn tàn bạo hơn cả CS Trung Quốc.

Giết người cũng cần có đồng minh, cho nên CS Việt Nam và CS Trung Quốc phải kết bè bọn, cao giọng tung hô phương châm 16 chữ vàng "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng đến tương lai", và tinh thần 4 tốt, "Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt". Thực chất, Trung Quốc đã cài lưới điện vào hai cụm từ trên, đều nằm trong chiến lược đô hộ Việt Nam lâu dài.

Không, không hề có tình hữu nghị nào cả


Nhân dân Việt Nam không thể tiếp nhận người bạn xấu phương Bắc bằng ngôn ngữ anh em, cần xét lại quan hệ với Trung Quốc, và đặt các vấn đề hậu chiến tranh từ năm 1956 cho đến năm 1989, từ biên giới đất liền cho đến biển Đông thuộc chủ quyền của Việt Nam.


Từ khi Trung Quốc phát động chiến tranh, ngày 17 tháng 2 năm 1979 đến năm 1989, binh sĩ Trung Quốc đã hãm hiếp không biết bao nhiêu nữ tù binh Việt Nam, để lại những vết thương không tẩy xóa được trong tâm não của nữ tù binh đáng thương. Họ mang trong lòng mặc cảm tủi nhục và tuyệt vọng. Họ đã mất hết niềm tin vào tình người, cuộc đời trở nên vô nghĩa, rơi vào tình cảnh trầm cảm khôn nguôi, thân tâm luôn cảm thấy đau đớn. Họ không được bảo vệ theo đúng qui ước chiến tranh. Cả hai đảng CS Việt Nam và Trung Quốc cùng nhau thi thố xem ai tàn ác hơn ai trong cuộc chiến này, xô đẩy toàn dân đến chỗ diệt vong về tinh thần và vật chất. Họ đã vi phạm trắng trợn qui ước chiến tranh và đã xúc phạm đến nhân phẩm của người thất trận, thay vì tạo ra tâm lý bình yên. Trung Quốc đã vi phạm quy ước quốc tề về tù binh, gây tội ác chiến tranh, nhân loại sẽ không tha thứ. Lưới trời tuy thưa, nhưng khó lọt, những kẻ gây tội ác chiến tranh tại biên giới Việt Trung không thể thoát khỏi phán quyết của Tòa án Hình sự Quốc tế (ICC) về tội ác chống nhân loại.

(Dưỡng Sinh Thức Pháp)

Nguồn:  http://www.thegioinguoiviet.net/showthread.php?t=35295